Sống Việt Nam

Chương 14: Nguyên Anh cảnh

Bước vào cảnh giới Nguyên Anh, Lâm Thanh cảm nhận thế giới xung quanh mình như được khoác lên một lớp áo hoàn toàn mới mẻ. Linh khí của trời đất không còn là thứ phải khổ công ngày đêm hấp thụ một cách vất vả như trước nữa, mà tự động vây quanh cậu, cuồn cuộn như những đợt thủy triều, sẵn sàng tuân theo mọi ý chí của cậu. Thần thức của cậu lan tỏa ra xa hàng chục dặm, đến mức cậu có thể nghe rõ cả tiếng một chiếc lá khô lìa cành rơi xuống nơi cuối thung lũng, cảm nhận được từng sinh mệnh nhỏ bé đang chuyển động trong rừng sâu.

Để kiểm chứng thực lực mới mẻ của mình, Lâm Thanh tìm đến nơi mà sứ giả Thiên Cơ các từng để lại dấu ấn bánh xe. Tại một khu rừng gần đó, cậu phát hiện ra một tiểu đội ma tu của Thượng giới đang lùng sục, bắt bớ những người dân thường vô tội để dùng làm vật liệu sống luyện chế một loại trận pháp hắc ám. Tiếng kêu khóc thảm thiết và van xin vang lên khiến lòng cậu sôi sục căm phẫn.

Lần này, Lâm Thanh không còn là kẻ yếu thế bị áp chế như khi đối mặt với sứ giả nữa. Cậu điềm tĩnh bước ra khỏi bóng cây, lạnh lùng nhìn đám ma tu. Tên cầm đầu thấy cậu chỉ là một tu sĩ trông có vẻ bình thường thì buông lời khinh miệt, ra lệnh cho thủ hạ xông lên giết cậu. Nhưng Lâm Thanh chỉ khẽ vung tay. Một đạo kiếm khí được ngưng tụ trực tiếp từ nguyên thần chém ra, sắc bén và uy mãnh gấp bội so với thời còn ở cảnh giới Kim Đan.

Đám ma tu kinh hãi tột độ, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị đạo kiếm khí ấy quét qua, kẻ bị thương kẻ ngã gục la liệt. Tên cầm đầu hoảng sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, không ngờ một tu sĩ hạ giới lại có sức mạnh đáng sợ đến vậy. Hắn không dám luyến chiến thêm một khắc, vội vàng tung ra một loại tà thuật che mắt rồi quay đầu bỏ chạy thục mạng về phía vết nứt không gian, mang theo nỗi khiếp đảm để về cấp báo cho cấp trên.

Lâm Thanh không hề đuổi theo kẻ chạy trốn. Cậu bước đến giải cứu cho những người dân thường đang bị giam giữ, nhẹ nhàng cởi bỏ xiềng xích và phong ấn cho họ. Đám người được cứu vừa mừng vừa sợ, nước mắt giàn giụa, rối rít quỳ rạp xuống đất tạ ơn. Trong số đó, một ông lão râu tóc bạc phơ run rẩy nắm lấy bàn tay cậu, giọng nghẹn ngào nói rằng đã rất lâu, rất lâu rồi, kể từ khi Thượng giới bắt đầu nhòm ngó xuống, hạ giới mới lại xuất hiện một vị tu sĩ chính đạo dám đứng lên đối đầu với chúng để bảo vệ dân lành.

Lời nói chân thành và đầy hy vọng của ông lão khiến Lâm Thanh trầm ngâm hồi lâu. Cậu ân cần dặn dò mọi người hãy mau chóng rời khỏi vùng nguy hiểm này, tìm một nơi an toàn để ẩn náu. Nhìn theo bóng những người dân khốn khổ dìu dắt nhau đi xa dần, trong lòng cậu dâng lên một cảm giác trách nhiệm vô cùng nặng nề.

Cậu hiểu rằng, trận chiến sắp tới không còn là chuyện ân oán của riêng cậu hay của một tông môn nào nữa, mà đã trở thành trận chiến sinh tồn của cả hạ giới. Nếu Thiên Cơ các thực sự quyết tâm xâm lấn và chiếm đoạt, sẽ có vô số sinh linh vô tội phải lâm vào kiếp nạn diệt vong, sẽ có vô số thôn làng bị thiêu rụi thành tro tàn như những gì Huyết Ma giáo từng gây ra, nhưng trên một quy mô khủng khiếp và rộng lớn hơn gấp bội phần.

Lâm Thanh quyết định sẽ không ngồi yên thụ động chờ đợi tai họa ập đến. Trở về nhà, cậu cùng Lý Vân bàn bạc kỹ lưỡng, rồi cả hai cùng nhau lên đường. Mục tiêu của họ là đi tìm lại những cố nhân và các đồng minh năm xưa, những người cùng chung chí hướng và lòng quả cảm, để hợp lực lại với nhau, cùng dựng nên một phòng tuyến vững chắc chống lại bóng tối đang chực chờ ập xuống từ trên cao.