Sống trẻ

Đại học

Sống Việt Nam

Chương 43: Xuất tam giới

Hư Không Tận Đầu nằm ở nơi cao nhất của Cửu Thiên, chỗ mà ngay cả những tiên nhân đắc đạo lâu năm cũng chưa từng dám lui tới.

Lâm Thanh và Lý Vân đã bay suốt bảy ngày bảy đêm không nghỉ, xuyên qua chín tầng mây của Cửu Thiên, mỗi tầng một cảnh sắc, mỗi tầng linh khí một nồng đậm hơn. Đến tầng mây cuối cùng, cảnh vật bắt đầu trở nên kỳ dị. Linh khí không còn lưu chuyển êm đềm như dưới ba cõi, mà xoáy cuộn hỗn loạn, đôi chỗ đứt gãy thành những khoảng trống đen ngòm, như thể tấm vải của thực tại nơi đây đã sờn rách sau vạn năm.

Trên đường thăng lên, tại tầng mây thứ tám, hai người từng gặp một chuyện lạ. Nơi ấy có một tòa đài đá cổ kính lơ lửng giữa mây, trên đài là một lão tiên nhân ngồi xếp bằng, râu tóc trắng như tuyết, thân thể gần như đã hóa thành một pho tượng phủ đầy rêu phong và bụi thời gian, chỉ đôi mắt là còn le lói chút thần quang. Đó là một trong những vị cổ tiên hiếm hoi của Cửu Thiên, tu vi đã đạt tới đỉnh phong chân tiên từ vạn năm trước, nhưng dừng lại nơi đây, canh giữ ranh giới cuối cùng của ba cõi.

Lão tiên nhân mở mắt khi hai người bay ngang, ánh nhìn xuyên thấu như đọc được cả tương lai. “Lại một kẻ muốn vượt Hư Không Tận Đầu.” Giọng ông khô khốc như gió thổi qua khe đá. “Vạn năm qua, ta đã tiễn không biết bao nhiêu kẻ ngạo mạn bước qua ranh giới ấy. Chưa một ai trở về. Tiểu tử, ngươi có biết vì sao ta dừng lại ở đây, mà không bước tiếp không?”

Lâm Thanh cung kính chắp tay. “Xin tiền bối chỉ giáo.”

“Vì ta đã nhìn thấy nó — cái hư vô bên kia.” Lão tiên nhân ngước lên, ánh mắt thoáng một nỗi sợ hãi đã đóng băng qua vạn năm. “Chỉ một cái liếc, ta đã hiểu, cái thế giới bên ngoài kia lớn đến mức nào, và chúng ta nhỏ bé đến mức nào. Ta không đủ can đảm để bước ra làm một hạt bụi bị chà đạp, nên chọn ở lại làm một con cá lớn trong cái ao nhỏ này. Đó là sự hèn nhát của ta.” Ông nhìn Lâm Thanh, rồi nhìn sang Lý Vân, ánh mắt dừng lại nơi hai bàn tay họ đang nắm chặt. “Nhưng ngươi… trong mắt ngươi không có sự ngạo mạn của kẻ tìm cái chết, mà có ngọn lửa của kẻ có thứ để bảo vệ. Có lẽ, ngươi sẽ khác. Đi đi. Và nếu ngươi sống sót, hãy nhớ giùm lão già này — rằng ở cái ao nhỏ Cửu Thiên, từng có một kẻ ước gì mình đủ dũng khí như ngươi.”

Nói xong, lão tiên nhân nhắm mắt lại, thân thể một lần nữa hóa thành pho tượng bất động. Lâm Thanh cúi đầu thật sâu trước ông, rồi cùng Lý Vân tiếp tục hành trình. Lời của vị cổ tiên như một hòn đá ném xuống mặt hồ lòng cậu, gợn lên những vòng sóng lăn tăn mãi không dứt.

“Càng lên cao, thiên địa càng mỏng.” Lâm Thanh khẽ nói, ánh mắt cảnh giác quét khắp bốn phía. “Đây là rìa của ba cõi. Vượt qua nơi này, sẽ không còn là thế giới của chúng ta nữa.”

Cuối cùng, họ dừng lại trước một cảnh tượng khiến cả hai nín thở. Trước mắt họ, tầng mây cuối cùng của Cửu Thiên đột ngột kết thúc, như một vách đá dựng đứng treo lơ lửng giữa hư không. Bên kia vách đá không phải bầu trời, cũng chẳng phải mặt đất, mà là một màn đen tuyệt đối — thứ hư vô mà Lâm Thanh từng thoáng thấy qua khe nứt ngày Tuần Thị Sứ xuất hiện. Nhưng lần này, đứng sát bên nó, cảm nhận nó bằng toàn bộ Đạo tâm, cậu mới thực sự hiểu được sự đáng sợ của nó. Đó không phải bóng tối. Bóng tối vẫn là một phần của thế giới. Còn thứ này là “không có gì” — không ánh sáng, không linh khí, không thời gian, không cả khái niệm phương hướng. Chỉ cần nhìn lâu, tâm thần đã muốn tan rã.

“Đây chính là Hư Không Tận Đầu.” Lý Vân siết chặt tay Lâm Thanh, Cửu Âm thánh thể trong người nàng bất giác vận chuyển để chống lại cảm giác lạnh lẽo thấm vào tận linh hồn. “Ranh giới cuối cùng. Chàng chắc chắn muốn bước qua chứ?”

Lâm Thanh không đáp ngay. Cậu quay đầu, nhìn lại một lần cuối về phía sau — nơi chín tầng mây Cửu Thiên trải dài, xa xa bên dưới là Thượng giới, và tận cùng phía dưới nữa là Hạ giới, là Thanh Khê thôn nhỏ bé, nơi cả cuộc đời cậu bắt đầu. Toàn bộ thế giới mà cậu yêu thương, đã đổ máu để bảo vệ, giờ đây thu gọn trong tầm mắt, nhỏ bé và mong manh như một giọt sương trước ánh bình minh. Và ngay bên cạnh giọt sương ấy, là màn đêm vô tận sẵn sàng nuốt chửng.

“Chính vì nó đáng để bảo vệ đến thế,” cậu nói khẽ, “nên ta phải bước qua.”

✦ ✦ ✦

Lâm Thanh lấy mảnh ngọc bội của mẹ ra, đặt nó lên lòng bàn tay khắc dấu ấn Vấn Đạo Lệnh. Cậu vận Đạo Dung Hòa, dẫn dắt hai luồng lực đến từ cùng một cội nguồn Vô Cực hòa quyện vào nhau.

Mảnh ngọc bội bừng sáng xanh thẫm, những đường vân tinh tú trên bề mặt nó nhấp nháy dồn dập. Dấu ấn Vấn Đạo Lệnh cũng đáp lại, tỏa ra ánh sáng hình vòng tròn khuyết. Hai luồng sáng đan xoắn, vươn ra phía trước, chạm vào màn hư vô đen kịt. Và như một chiếc chìa khóa tra đúng ổ, cả một vùng hư không bắt đầu gợn sóng.

Giữa màn đen tuyệt đối, một đường nứt sáng từ từ mở ra, rồi lan rộng thành một khung cửa hình bầu dục, viền quanh bởi những văn tự cổ xưa mà Lâm Thanh không đọc được nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến lạ. Qua khung cửa ấy, cậu thấy được một thoáng của thế giới bên kia — không phải màn đen chết chóc, mà là một biển sao lấp lánh trải dài đến vô cùng vô tận.

“Đường đã mở.” Lâm Thanh hít một hơi thật sâu. “Vân nhi, dù có chuyện gì, tuyệt đối không được buông tay ta. Trong lúc vượt cửa, chỉ cần lạc nhau một khắc, có thể sẽ mãi mãi thất lạc giữa hai thế giới.”

Lý Vân gật đầu, mười ngón tay đan chặt vào tay cậu, không còn một khe hở. “Ta sẽ không buông. Dù là tận cùng vũ trụ.”

Hai người cùng bước tới. Ngay khoảnh khắc thân thể chạm vào khung cửa sáng, một lực kéo khủng khiếp ập đến, như thể cả vũ trụ đang cố xé rời từng tế bào của họ. Lâm Thanh cảm thấy Đạo tâm mình bị giằng xé giữa hai bộ quy tắc hoàn toàn khác biệt — quy tắc của ba cõi mà cậu đã quen thuộc suốt một đời, và quy tắc của một nơi hoàn toàn xa lạ. Nếu không có Đạo Dung Hòa làm chiếc neo giữ cho tâm thần cân bằng, e rằng cậu đã tan biến ngay tại chỗ. Cậu nghiến răng, vận toàn lực dung hòa hai bộ quy tắc ấy trong chính bản thân mình, biến mình thành cầu nối giữa hai thế giới, kéo theo cả Lý Vân vượt qua.

Không biết đã trôi qua bao lâu — một khắc, hay một vạn năm — cuối cùng, cảm giác giằng xé cũng chấm dứt. Lâm Thanh mở mắt.

Và cậu quên cả cách thở.

✦ ✦ ✦

Trước mắt hai người là một cảnh tượng vượt xa mọi tưởng tượng của bất kỳ sinh linh nào từng sống trong ba cõi.

Một biển sao vô tận trải dài đến muôn phương, không có trên dưới, không có chân trời. Vô số tinh tú lấp lánh đủ mọi sắc màu — có ngôi rực cháy như lửa vàng, có ngôi lạnh lẽo màu lam băng, có ngôi lại tỏa ra thứ ánh sáng tím kỳ ảo chưa từng thấy. Và giữa những vì sao ấy, trôi nổi những khối cầu khổng lồ — mỗi khối là một thế giới hoàn chỉnh, có khối phủ đầy đại dương xanh biếc, có khối là sa mạc đỏ rực, có khối bị bao bọc trong những vòng sáng xoay tròn như trận pháp thượng cổ. Chúng lơ lửng trong biển sao, xa xăm và tĩnh lặng, nhiều đến mức không thể đếm xuể.

Đây mới là “vạn giới” thực sự. Không phải ba cõi Hạ giới, Thượng giới, Cửu Thiên mà cậu từng ngỡ là cả vũ trụ — mà là hằng hà sa số thế giới, mỗi thế giới lớn không kém gì toàn bộ ba cõi cộng lại. Lời của Tuần Thị Sứ năm xưa vang vọng trong tâm trí cậu: “Ba cõi các ngươi, cộng thêm vạn vạn thế giới khác, cũng chỉ là những hạt bụi trôi nổi dưới chân.” Giờ đây, tận mắt chứng kiến, Lâm Thanh mới thấm thía sự thật tàn nhẫn ấy. Cả một đời tu luyện, cả một hành trình vĩ đại hàn gắn thiên địa của cậu — trong cái biển sao này, có lẽ còn nhỏ hơn cả một hạt cát.

“Đây là… bên ngoài ba cõi ư?” Lý Vân thì thầm, giọng run run, không phải vì sợ hãi, mà vì choáng ngợp trước sự bao la không thể nắm bắt. “Nhiều thế giới đến vậy… mỗi ngôi sao kia, có phải cũng là một mặt trời như của chúng ta không?”

“Ta không biết.” Lâm Thanh thành thật đáp. Lần đầu tiên sau rất lâu, cậu cảm thấy mình nhỏ bé và vô tri như một đứa trẻ. “Nhưng ta biết một điều — ở đây, mọi kiến thức của ba cõi đều vô dụng. Chúng ta phải học lại từ đầu, như những kẻ sơ nhập môn.”

Ngay khi cậu vừa dứt lời, một sự thật phũ phàng lập tức giáng xuống. Lâm Thanh cố vận Đạo Dung Hòa để cảm nhận linh khí xung quanh — nhưng cậu kinh hãi phát hiện, biển sao này gần như không có linh khí, ít nhất là không phải loại linh khí mà cậu quen thuộc. Thay vào đó, trong hư không tràn ngập một loại năng lượng khác, mãnh liệt hơn, hỗn độn hơn, khó thuần hóa gấp bội. Nó như một dòng sông cuồng nộ so với dòng suối hiền hòa của ba cõi. Đạo cơ trong người cậu, vốn viên mãn vô địch nơi quê nhà, giờ vận chuyển trì trệ, khó khăn, như một cao thủ bơi lội bị ném vào giữa đại dương bão tố.

“Không ổn.” Sắc mặt cậu ngưng trọng. “Năng lượng nơi đây khác hoàn toàn với linh khí ba cõi. Cảnh giới của chúng ta ở đây… bị áp chế nghiêm trọng. Ta e rằng, hiện giờ ta chỉ phát huy được chưa đến ba phần sức mạnh vốn có.”

Đây chính là ý nghĩa thực sự của lời Tuần Thị Sứ: “Chân tiên ở Vô Cực chỉ là bậc thang khởi đầu, gọi là Nhân Tiên.” Không phải cảnh giới của họ bị hạ thấp, mà là toàn bộ hệ thống sức mạnh nơi đây được xây trên một nền tảng cao hơn hẳn. Một Nhân Tiên ở Vô Cực, tuy cùng gọi là “tiên”, nhưng phải làm chủ được loại năng lượng cuồng bạo này — điều mà Lâm Thanh, dù là bậc chân tiên của ba cõi, vẫn chưa làm được.

Hai người thận trọng lướt đi giữa biển sao, cảm nhận từng chút một sự khác biệt của thế giới mới. Không có mặt đất để đặt chân, không có bầu trời để phân định phương hướng, họ phải tự mình ngưng tụ một tầng khí lưu quanh thân để lơ lửng và di chuyển. Ngay cả việc bay — thứ mà một chân tiên như Lâm Thanh vốn làm dễ như hít thở — nơi đây cũng trở nên trắc trở, bởi dòng năng lượng cuồng bạo liên tục xô đẩy, khiến thân hình họ chao đảo như chiếc lá giữa giông bão.

“Chàng nhìn kìa.” Lý Vân bỗng chỉ tay về một hướng. Cách đó không xa, một mảng không gian dày đặc những mảnh vỡ trôi nổi — tàn tích của một thứ gì đó từng tồn tại. Có mảnh là gạch đá của một tòa cung điện đổ nát, có mảnh là binh khí gãy nát đã hoen gỉ, và giữa đám tàn tích ấy, lơ lửng một thi thể.

Hai người tiến lại gần. Đó là xác một tu sĩ, thân khoác đạo bào đã rách nát, gương mặt vẫn còn nguyên vẹn một cách kỳ lạ, đôi mắt trợn trừng như chết trong nỗi kinh hoàng tột độ. Trên ngực y, một vết thương xuyên thấu, mép vết thương đen kịt như bị thứ gì đó rút cạn sinh khí. Trong tay y vẫn nắm chặt một tấm ngọc giản, dường như đến phút cuối cùng vẫn cố ghi lại điều gì đó.

Lâm Thanh khẽ vận lực, gỡ tấm ngọc giản ra khỏi bàn tay đã cứng đờ, thần thức dò vào. Bên trong chỉ còn lại vài dòng chữ đứt quãng, ghi bằng thứ văn tự Vô Cực mà dấu ấn Vấn Đạo Lệnh giúp cậu đọc hiểu: “…ta cũng từng đến từ một thế giới tỉnh giấc… ngỡ rằng bước lên Vô Cực là vinh quang… nào ngờ chỉ là miếng mồi… chúng săn chúng ta như săn thú… đừng tin bất kỳ ai… nhất là những kẻ tự xưng là người dẫn đường… Thiên Đình không cứu ai cả…”

Dòng chữ dừng lại đột ngột, hẳn là ở đúng khoảnh khắc y bị đoạt mạng. Lâm Thanh trầm mặc hồi lâu, cẩn thận cất tấm ngọc giản đi. Đây là lời cảnh báo bằng máu của một kẻ đi trước, một kẻ cũng từng ôm hy vọng như cậu, rồi bỏ mạng nơi đất khách quê người. Cậu đưa tay, khép lại đôi mắt trợn trừng của thi thể, khẽ nói: “Yên nghỉ đi, đạo hữu. Lời của ngươi, ta đã khắc ghi.”

“Chàng tin lời ấy chứ?” Lý Vân hỏi khẽ, ánh mắt lo lắng.

“Tin, nhưng không hoàn toàn.” Lâm Thanh đáp, ánh mắt kiên định. “Y nói đừng tin ai, nhưng nếu không tin bất kỳ ai, ta sẽ vĩnh viễn cô độc giữa biển sao này và chẳng thể tiến thêm một bước. Điều ta rút ra không phải là ‘đừng tin ai’, mà là ‘phải đủ mạnh để không phụ thuộc vào lòng tin’. Chừng nào ta còn yếu, thì lòng tốt hay ác ý của kẻ khác đều có thể trở thành lưỡi dao. Chỉ khi ta đủ mạnh, ta mới có quyền lựa chọn nên tin ai.” Cậu ngẩng nhìn biển sao vô tận. “Y ngã xuống, vì y đơn độc và yếu đuối. Ta thì khác — ta có nàng, và ta có một con đường phải đi đến cùng.”

✦ ✦ ✦

Hiểm nguy đầu tiên đến nhanh hơn cả hai người tưởng.

Từ phía sau một khối thế giới trôi nổi gần đó, ba đạo độn quang xé hư không lao tới, bao vây lấy Lâm Thanh và Lý Vân. Đó là ba tu sĩ khoác giáp bào màu đồng xỉn, khí tức thô ráp và tàn bạo. Kẻ dẫn đầu là một hán tử mặt đầy sẹo, một bên mắt bịt miếng che bằng kim loại, cười nhe hàm răng nhọn hoắt.

“Ối chà, lại có con mồi mới rơi ra từ một ‘thế giới hạ đẳng’ vừa tỉnh giấc.” Hắn quét ánh mắt tham lam qua hai người, đặc biệt dừng lại nơi mảnh ngọc bội lấp ló trong tay Lâm Thanh và khí chất thanh khiết của Lý Vân. “Cửu Âm thánh thể? Ha! Vận may của huynh đệ chúng ta hôm nay tốt thật. Một cái đỉnh lô song tu tuyệt hảo, lại thêm một món pháp bảo cổ xưa. Bọn ta là Tam Sát của Tinh Vực này. Ngoan ngoãn giao thân thể và bảo vật ra, ta cho các ngươi chết toàn thây.”

Lâm Thanh nhíu mày. Cậu nghe hiểu lời hắn — có lẽ nhờ dấu ấn Vấn Đạo Lệnh tự động phiên dịch ngôn ngữ Vô Cực trong tâm trí. Nhưng nội dung lời nói khiến khí tức cậu lập tức lạnh đi. Vừa đặt chân đến ngoại vực chưa đầy một khắc, cậu đã hiểu ra bộ mặt tàn khốc của nơi này: một chốn không có luật lệ dung hòa, chỉ có cường quyền và dục vọng.

“Ta không muốn gây sự.” Lâm Thanh trầm giọng. “Tránh ra, ta với các ngươi không thù không oán.”

“Không thù không oán?” Tên độc nhãn cười lớn. “Ở Tinh Vực này, chỉ cần ngươi yếu, đó chính là cái tội lớn nhất!” Hắn phất tay, hai tên đồng bọn lập tức xuất thủ, hai luồng năng lượng đồng xỉn cuồng bạo bổ thẳng về phía Lý Vân, hiển nhiên muốn bắt sống nàng trước.

Lâm Thanh động. Cậu vận Đạo Dung Hòa, định dùng vòng linh quang âm dương quen thuộc để hóa giải. Nhưng ngay lập tức cậu nhận ra sự khác biệt chí mạng — vòng linh quang của cậu, do bị năng lượng ngoại vực áp chế, chỉ tản ra yếu ớt, không đủ sức trung hòa hoàn toàn hai đòn tấn công. Một luồng lực đồng xỉn xuyên qua, đánh trúng vai cậu, khiến cậu hộc ra một ngụm máu, thân hình lảo đảo.

“Chàng!” Lý Vân kinh hãi, vội kích phát Cửu Âm thánh thể. Nhưng cực âm chi lực của nàng nơi đây cũng bị suy yếu quá nửa, chỉ đủ đẩy lùi kẻ địch trong gang tấc.

Tam Sát cười càng đắc ý. “Ha ha! Đúng là rác rưởi từ thế giới hạ đẳng, ngay cả loại năng lượng cơ bản của Tinh Vực cũng chưa dung hóa được mà dám lảng vảng ra đây tìm chết!”

Máu nóng chảy dài từ khóe miệng, nhưng đầu óc Lâm Thanh lại lạnh lùng và tỉnh táo lạ thường. Trong nghịch cảnh, cậu luôn tỉnh táo nhất. Cậu nhìn dòng năng lượng cuồng bạo mà ba tên Tam Sát vận dụng, và một tia sáng lóe lên trong tâm trí. Bọn chúng không hề “chống lại” loại năng lượng này, mà “hòa” vào nó, mượn nó, để nó chảy qua thân thể mình một cách tự nhiên. Đó chẳng phải chính là… dung hòa hay sao?

“Ta hiểu rồi.” Lâm Thanh chợt bừng tỉnh. “Ta đã sai. Ta cứ cố dùng Đạo Dung Hòa để chống lại năng lượng nơi đây, dùng linh khí ba cõi để đối kháng. Nhưng dung hòa thực sự không phải là đối kháng — mà là hòa mình vào. Ta không nên chống lại dòng sông cuồng nộ này. Ta nên trở thành một phần của nó.”

Cậu nhắm mắt, buông bỏ toàn bộ sự đề phòng bản năng với thứ năng lượng xa lạ. Thay vì cố ngăn nó, cậu mở toang Đạo tâm, để dòng năng lượng cuồng bạo của Vô Cực tràn vào cơ thể. Trong khoảnh khắc đầu tiên, cậu tưởng như mình sẽ nổ tung — dòng lực ấy quá mãnh liệt, quá hoang dã. Nhưng rồi, Đạo Dung Hòa phát huy tác dụng. Cậu không chiếm hữu dòng lực, không ép nó phải thuần phục, mà nhẹ nhàng dẫn dắt nó, dung hòa nó với Đạo cơ vốn có của mình, để hai thứ tưởng như xung khắc dần dần giao thoa, hòa quyện thành một.

Một luồng khí tức hoàn toàn mới bắt đầu tỏa ra từ thân thể Lâm Thanh — vừa mang sự tinh thuần, hài hòa của Đạo ba cõi, vừa mang sức mạnh cuồng bạo, hùng hậu của năng lượng Vô Cực. Vết thương trên vai cậu tự động lành lại. Khí thế trên người cậu tăng vọt, không phải gấp đôi, mà gấp mười, gấp trăm lần.

Nụ cười trên mặt Tam Sát đông cứng.

✦ ✦ ✦

“Đây là… cái gì?” Tên độc nhãn lùi lại, lần đầu tiên trong ánh mắt hắn hiện lên sự khiếp sợ. “Ngươi… ngươi vừa dung hóa năng lượng Tinh Vực chỉ trong một khắc? Không thể nào! Bọn ta phải mất trăm năm mới làm được điều đó!”

Lâm Thanh chậm rãi mở mắt. Trong đôi mắt cậu giờ đây, ánh sáng của biển sao phản chiếu, sâu thẳm và bình thản. Cậu vừa vượt qua rào cản đầu tiên của Vô Cực — dung hóa được loại năng lượng nền tảng nơi đây. Đây chính là bước chân thực sự đầu tiên từ Nhân Tiên tiến về Địa Tiên. Đạo Dung Hòa, thứ tưởng như vô dụng khi mới đến, hóa ra lại là chiếc chìa khóa hoàn hảo nhất để thích nghi với ngoại vực — bởi bản chất của nó chính là dung hợp mọi thứ khác biệt thành một thể hài hòa.

“Đa tạ các ngươi đã cho ta một bài học.” Lâm Thanh nói, giọng bình thản nhưng mang theo uy áp khiến ba tên Tam Sát không tự chủ được mà run rẩy. “Nếu không có các ngươi ép ta vào đường cùng, có lẽ ta còn phải mò mẫm rất lâu mới ngộ ra cách thích nghi với nơi này. Ân này, ta trả bằng cách để các ngươi sống.”

Cậu vươn một ngón tay. Nơi đầu ngón tay, một hạt sáng nhỏ ngưng tụ — nhưng lần này, “Vô Cực nhất điểm” không còn chỉ chứa Đạo vận của ba cõi, mà đã dung hòa thêm cả năng lượng cuồng bạo của Tinh Vực, uy lực tăng lên gấp bội. Cậu khẽ búng tay. Hạt sáng bắn ra, không nhắm vào người ba tên Tam Sát, mà cắm vào khối thiên thạch khổng lồ trôi phía sau chúng. Chỉ một tiếng “bùm” trầm đục, khối thiên thạch to bằng cả một tòa núi lập tức tan thành bụi vũn, không còn một mảnh sót lại.

Ba tên Tam Sát mặt cắt không còn giọt máu. Khối thiên thạch ấy, với tu vi của chúng, phải mất cả tháng mới phá hủy nổi. Vậy mà kẻ trước mặt chỉ dùng một ngón tay, trong nháy mắt. Chúng vừa định giết một con mồi hạ đẳng, hóa ra lại chọc phải một vị sát tinh mà chúng vĩnh viễn không thể chọc.

“Tha… tha mạng!” Tên độc nhãn quỳ sụp xuống, dập đầu liên hồi, oai phong lúc nãy tan biến sạch sẽ. “Tiền bối tha mạng! Là bọn hậu bối có mắt không tròng, dám mạo phạm tiền bối! Xin tiền bối đại nhân đại lượng!”

Lâm Thanh thu tay lại. Cậu vốn không phải kẻ hiếu sát. “Đứng dậy. Ta hỏi, các ngươi trả lời thành thật, ta sẽ không làm khó.” Cậu ngừng một chút. “Nơi này là đâu? Và làm sao để đến được Vô Cực Thiên Đình?”

Nghe đến ba chữ “Vô Cực Thiên Đình”, cả ba tên Tam Sát đồng loạt biến sắc, nhìn cậu như nhìn một kẻ điên. “Tiền… tiền bối muốn đến Thiên Đình?” Tên độc nhãn lắp bắp. “Nơi đây là Tinh Vực Hoang Lương, một vùng rìa hẻo lánh và hỗn loạn nhất của Vô Cực, chỉ toàn tán tu và lưu vong. Còn Vô Cực Thiên Đình… đó là trung tâm tối cao của cả vạn giới, cách đây không biết bao nhiêu vạn tinh vực. Muốn đến đó, trước tiên tiền bối phải qua được Trung Chuyển Tinh Thành gần nhất — Lưu Ly Thành. Nhưng mà…”

“Nhưng sao?” Lâm Thanh hỏi.

“Nhưng một ‘thế giới mới tỉnh giấc’ như tiền bối vừa đến, sẽ bị đánh dấu.” Tên độc nhãn rùng mình. “Vừa nãy khi tiền bối vượt cửa Hư Không, chấn động đã lan khắp cả Tinh Vực. Không chỉ bọn hậu bối, mà rất nhiều thế lực khác cũng đã cảm nhận được. Bọn họ sẽ tìm đến, không phải để chào đón, mà để… tranh đoạt. Một thế giới mới tỉnh giấc luôn ẩn chứa cơ duyên và tài nguyên nguyên thủy. Và người mở cửa cho thế giới ấy — chính là tiền bối — sẽ trở thành mục tiêu bị săn lùng gắt gao nhất.”

Lâm Thanh và Lý Vân đưa mắt nhìn nhau. Vậy là, việc họ đặt chân đến Vô Cực không hề bí mật như tưởng tượng. Ngược lại, nó giống như một tiếng chuông ngân vang giữa khu rừng đầy thú dữ, báo hiệu cho tất cả rằng con mồi đã tới.

Quả nhiên, ngay khi ấy, ở phía chân trời xa xăm của biển sao, nhiều đạo khí tức hùng mạnh bắt đầu xuất hiện, lạnh lùng và tham lam, đang từ từ áp sát về hướng hai người. Có đạo khí tức thâm hậu hơn hẳn Tam Sát, thậm chí có một đạo, khiến cả Đạo tâm Lâm Thanh khẽ rung lên cảnh báo — một cường giả thực sự của Vô Cực.

Ba tên Tam Sát vừa cảm nhận được những khí tức ấy, mặt mày lập tức tái mét, quên cả việc dập đầu tạ ơn. “Là… là người của Huyết Diện Đường!” Tên độc nhãn run rẩy, giọng vỡ vụn vì khiếp đảm. “Còn đạo khí tức kia… là một vị Địa Tiên viên mãn! Tiền bối, mau chạy đi! Một khi Huyết Diện Đường đã nhắm vào ‘thế giới tỉnh giấc’ nào, chúng sẽ moi đến tận cùng, không chừa một ai! Bọn hậu bối… bọn hậu bối xin đi trước!” Dứt lời, cả ba hóa thành ba đạo độn quang, chạy trối chết về hướng ngược lại, chớp mắt đã mất dạng, chẳng buồn ngoảnh đầu.

Lâm Thanh nhìn theo bóng chúng, rồi lại nhìn về phía những khí tức đang áp sát. Trên đạo khí tức mạnh nhất, cậu mơ hồ cảm nhận được một biểu tượng — một khuôn mặt người bằng máu, đang nhe răng cười nham hiểm. Huyết Diện Đường. Một cái tên xa lạ, nhưng cái ác ý tỏa ra từ nó thì không cần phiên dịch cũng hiểu. Đây mới chỉ là thế lực đầu tiên trong vô số kẻ săn mồi mà việc cậu vượt cửa Hư Không đã đánh động. Lời cảnh báo trong tấm ngọc giản của người đã khuất lại vang lên trong tâm trí cậu: chúng săn chúng ta như săn thú.

“Xem ra, chúng ta không có thời gian để nghỉ ngơi rồi.” Lâm Thanh khẽ thở dài, nhưng ánh mắt lại sáng lên ý chí chiến đấu. Cậu nắm chặt tay Lý Vân, đồng thời cảm nhận dòng năng lượng Vô Cực đang cuồn cuộn dung hòa trong cơ thể mình. Con đường phía trước đầy rẫy sói lang, nhưng cậu không hề đơn độc, và cậu cũng không còn là kẻ mới đến ngơ ngác của một khắc trước. “Vân nhi, đến Lưu Ly Thành. Chúng ta phải tìm được một chỗ đứng chân, trước khi cả Tinh Vực này ập đến.”

“Ừ.” Lý Vân gật đầu, không chút sợ hãi. Âm dương dung hợp, sinh tử tương tùy. Chỉ cần có cậu bên cạnh, dù là biển sao hung hiểm đến đâu, nàng cũng dám bước vào.

Hai đạo trường quang — một trắng, một nguyệt bạch — hòa vào nhau, xé tan biển sao, lao thẳng về phía một đốm sáng lung linh xa xăm nơi được gọi là Lưu Ly Thành. Phía sau họ, đàn săn mồi của Tinh Vực Hoang Lương đang khép chặt vòng vây. Phía trước họ, là cả một Vô Cực rộng lớn, xa lạ và tàn khốc, với vô vàn bí mật đang chờ được vén màn — bí mật về người mẹ nơi biển sao, về con đường tới Thiên Đình, và về chính bản thân Lâm Thanh, đứa con lưu lạc cuối cùng cũng đã trở về với bầu trời của mình.

Hành trình vượt Vô Cực, đến đây, mới thực sự bắt đầu.