Sống Việt Nam

Chương 49: Thế Giới Treo Lơ Lửng

Ba đạo khí tức lao ra khỏi bóng tối, chặn ngang trước mặt hai người như ba lưỡi dao chắn giữa hư không.

Chúng không phải thủ vệ Lưu Ly Thành, cũng chẳng phải phái sứ Thiên Đình. Ba gã tu sĩ này ăn mặc rách rưới, khí tức hỗn tạp và tanh tưởi, trên người còn đeo lủng lẳng những chiếc túi da bốc mùi máu khô — thứ mùi mà Lâm Thanh nhận ra ngay: mùi của những kẻ chuyên săn người, lột lấy Bản Nguyên, rồi vứt xác vào biển sao. Gã đi đầu cao lớn, một bên mặt phủ đầy vảy đen như da rắn, cười nhe hàm răng nhọn hoắt.

“Tiểu tử, tiểu nương tử.” Gã vảy đen liếm môi. “Ngoan ngoãn thì bọn ta cho chết nhanh. Còn Bản Nguyên trong người hai đứa, cứ để bọn ta thu hoạch giúp.”

✦ ✦ ✦

Lâm Thanh dừng lại giữa hư không, kéo Lý Vân lại phía sau. Cậu đưa mắt lướt qua ba gã, nhanh chóng ước lượng: cả ba đều là Địa Tiên sơ kỳ, khí tức tuy hỗn loạn nhưng sát khí đằng đằng, hiển nhiên là loại giết người không chớp mắt. Ở cảnh giới Nhân Tiên hiện tại, đối đầu ba Địa Tiên cùng lúc vẫn là một canh bạc — nhưng khác với lần gặp vị Địa Tiên viên mãn ở Lưu Ly Thành, ba gã này yếu hơn nhiều, và quan trọng hơn, chúng khinh địch.

“Các ngươi là người của thế giới này?” Lâm Thanh hỏi, giọng bình thản.

“Thế giới này?” Gã vảy đen cười khẩy. “Tiểu tử, đây là Trầm Đảo — mảnh thế giới bị Đại năng bứng khỏi hư không từ vạn năm trước. Ở đây không có triều đình, không có luật lệ, không có kẻ nào tới hỏi ngươi từ đâu tới. Chỉ có một quy tắc duy nhất.” Gã giơ nắm đấm đầy vảy lên. “Nắm đấm ai to hơn, kẻ đó có lý. Bọn ta là ‘Tam Sát’ của khu vực này — nghe cái tên là biết, mỗi đứa ít nhất ba trăm mạng người trên tay. Hôm nay hai đứa xui xẻo đụng phải bọn ta thôi.”

Tam Sát. Lâm Thanh khẽ ghi nhớ cái tên. Trong ký ức từ ngọc giản, cậu mơ hồ nhớ có nhắc tới những băng đảng nhỏ mang tên này rải rác khắp các Tinh Vực — loại cặn bã tầng đáy của biển sao, chuyên nhặt xác những kẻ mới tới.

“Vậy để ta nói cho các ngươi biết một quy tắc khác.” Lâm Thanh chậm rãi bước lên, và tầng sáng trắng Đạo Dung Hòa khẽ tỏa ra quanh thân cậu. “Cũng liên quan tới nắm đấm. Đó là — trước khi giơ nắm đấm với ai, hãy chắc chắn ngươi đo đúng nắm đấm của kẻ đó.”

✦ ✦ ✦

Gã vảy đen không thèm nghe hết. Gã đã quá quen với việc con mồi giả vờ cứng cỏi trước khi vỡ vụn. Gã gầm lên, thân hình cao lớn hóa thành một đạo hắc quang, móng vuốt đầy vảy chộp thẳng xuống đầu Lâm Thanh — một đòn của Địa Tiên, đủ để xé nát một Nhân Tiên thành trăm mảnh.

Lâm Thanh không né.

Cậu ngẩng đầu, đưa một tay lên, năm ngón tay xòe rộng đón lấy móng vuốt đang bổ xuống. Trong mắt gã vảy đen, đó là hành động của một kẻ tự sát. Nhưng ngay khoảnh khắc móng vuốt chạm vào lòng bàn tay cậu—

—nó khựng lại.

Toàn bộ lực lượng cuồng bạo của gã Địa Tiên, khi chạm vào tầng sáng trắng nơi tay Lâm Thanh, đột nhiên như đấm vào một mặt hồ. Không có va chạm, không có tiếng nổ. Lực của gã bị “hòa” vào, tan loãng, dẫn đi, quy về hư vô. Gã vảy đen trợn mắt, cảm thấy như toàn bộ chân khí trong cánh tay mình đang bị một dòng nước êm ả nào đó hút cạn.

“Cái—” Gã kinh hoàng rụt tay lại. Nhưng muộn rồi.

Lâm Thanh khẽ nắm bàn tay lại, và Đạo Dung Hòa theo cánh tay gã vảy đen chảy ngược vào thân thể gã, dung hòa lấy chính bản đạo của gã. Gã hét lên, cảm thấy cảnh giới Địa Tiên mình khổ luyện đang tuột dốc không phanh — nhưng Lâm Thanh không định phế gã. Cậu chỉ khẽ đẩy một cái, và luồng lực dung hòa hất tung gã ra sau, đập vào một mảnh thiên thạch vỡ tan, khí tức tụt thẳng xuống hậu kỳ Nhân Tiên.

Một chiêu. Cậu chỉ dùng một chiêu, và không giết ai.

Hai gã Tam Sát còn lại chết lặng.

✦ ✦ ✦

“Ngươi…” Một gã lắp bắp, lùi lại. “Ngươi không phải Nhân Tiên. Không thể nào. Khí tức ngươi rõ ràng là Nhân Tiên, nhưng ngươi—”

“Ta là Nhân Tiên.” Lâm Thanh thu tay lại, ánh mắt bình thản quét qua hai gã. “Chỉ là, cảnh giới cao thấp, ở chỗ ta, không quyết định được thắng bại. Bây giờ ta cho các ngươi hai lựa chọn. Một: cầm lấy huynh đệ của các ngươi mà cút, đừng để ta thấy mặt lần nữa. Hai…” Cậu khẽ nghiêng đầu. “Ở lại, và dẫn ta vào Trầm Đảo. Kể cho ta biết mọi thứ về nơi này — ai cai trị, luật lệ ra sao, đâu là chỗ an toàn, đâu là chỗ chết. Đổi lại, ta tha mạng, và không lấy Bản Nguyên của các ngươi.”

Hai gã Tam Sát nhìn nhau. Bọn chúng là cặn bã, nhưng cặn bã sống được tới hôm nay đều biết một điều: khi gặp kẻ mạnh không thể chống lại, thì quỳ xuống là con đường sống duy nhất. Cái gã vừa nãy còn thèm thuồng “thịt tươi”, giờ lập tức khom lưng, nụ cười nịnh nọt hiện lên còn nhanh hơn cả sát khí lúc nãy.

“Đại nhân! Đại nhân thần thông quảng đại! Tiểu nhân có mắt không tròng, dám đắc tội đại nhân!” Gã dập đầu lia lịa giữa hư không. “Tiểu nhân tên Câu Tử, còn thằng kia là Lại Bì. Chúng tiểu nhân nguyện dẫn đường cho đại nhân! Trầm Đảo lớn nhỏ chỗ nào chúng tiểu nhân đều rành!”

Lý Vân bước tới bên Lâm Thanh, khẽ liếc hai gã đầy cảnh giác. “Chàng tin bọn chúng?” Nàng truyền âm.

“Không.” Lâm Thanh truyền âm đáp, khóe môi thoáng cười. “Nhưng ta không cần tin. Ta chỉ cần chúng sợ. Ở một nơi mà nắm đấm là luật, thì kẻ mạnh không cần lòng trung thành — chỉ cần nỗi sợ đủ lớn. Chừng nào chúng còn sợ ta hơn sợ chủ nhân của Trầm Đảo, chúng sẽ ngoan.”

✦ ✦ ✦

Dưới sự dẫn đường của Câu Tử và Lại Bì — hai gã giờ khúm núm như hai con chó — Lâm Thanh và Lý Vân men theo tầng ngoài của Trầm Đảo, tránh những luồng phi chu lớn, luồn vào một khe núi treo ngược nơi rìa đại lục.

Càng vào sâu, Lâm Thanh càng hiểu ra sự tàn khốc của nơi này.

Trầm Đảo, như Câu Tử run rẩy kể, vốn là một thế giới bình thường như ba cõi — cho tới khi một vị “Đại năng” không rõ cảnh giới, vì một mục đích nào đó, đã bứng nguyên cả đại lục lên khỏi hành tinh và ném vào biển sao Vô Cực. Cư dân bản địa của thế giới ấy phần lớn đã chết trong cơn biến động, số ít sống sót trở thành nô lệ. Vạn năm trôi qua, Trầm Đảo dần trở thành một trạm trung chuyển hoang dã cho đủ loại tu sĩ tứ xứ — kẻ trốn chạy, kẻ săn người, kẻ buôn lậu, kẻ tu luyện tà đạo. Không triều đình, không luật pháp, chỉ có những “địa bàn” do các cường giả tự chia nhau, và một quy tắc sắt: kẻ yếu là lương thực.

Trên đường đi, Lâm Thanh không ngừng quan sát. Cậu để ý cách năng lượng Vô Cực trên Trầm Đảo vận hành khác hẳn biển sao bên ngoài — ở đây, nhờ mảnh đại lục còn giữ được chút “địa mạch” nguyên thủy, linh khí tuy loãng nhưng ôn hòa hơn, dễ hấp thụ hơn. Cậu thầm ghi nhớ: đây là lý do các tu sĩ tứ xứ tụ về những mảnh “thế giới trôi nổi” như thế này thay vì phơi mình giữa biển sao trần trụi. Một mảnh thế giới không chỉ là chỗ trú chân — nó là một mỏ tài nguyên, một pháo đài, và với kẻ đủ mạnh, là cả một giang sơn.

“Câu Tử.” Cậu hỏi. “Vị ‘Đại năng’ bứng cả Trầm Đảo lên biển sao — ông ta bây giờ ở đâu?”

Gã Tam Sát rùng mình, giọng hạ thấp như sợ nhắc tên ai đó. “Không ai biết, đại nhân. Có kẻ nói ngài ấy đã tọa hóa từ vạn năm trước, để lại Trầm Đảo cho lũ hậu bối tranh giành. Có kẻ nói ngài ấy vẫn còn, ngủ say đâu đó trong lõi đảo, chờ ngày thức giấc. Nhưng dù thế nào…” Gã liếc quanh, “…không ai dám đào bới lõi Trầm Đảo. Kẻ nào thử, đều không quay ra nữa.”

Lâm Thanh khẽ gật đầu, âm thầm ghi nhớ thêm một manh mối. Một “Đại năng” đủ sức bứng cả một thế giới, để lại một di sản mà cả Đông Nhai lẫn Tây Nhai đều không dám động — đó là thứ đáng để tâm. Ở Vô Cực, cơ duyên và tai họa thường nằm chung một chỗ. Nhưng lúc này chưa phải lúc. Cậu cần sống sót và mạnh lên trước đã.

“Vậy ai là kẻ mạnh nhất Trầm Đảo?” Lâm Thanh hỏi.

Câu Tử rùng mình. “Là… là Đoạn Nhai Chủ, đại nhân. Ngài ấy là một Địa Tiên viên mãn, cai quản cả Đông Nhai của Trầm Đảo. Còn Tây Nhai thì thuộc về Huyết Đàn, một tổ chức tu tà đạo chuyên luyện người thành đan. Hai phe ấy chia nhau Trầm Đảo, ai cũng không dám động ai.” Gã hạ giọng. “Nhưng đại nhân, có một lời đồn… gần đây, cả hai phe đều đang bồn chồn. Nghe nói có một ‘vị khách’ từ Trung Vực sắp tới Trầm Đảo. Một vị khách mà ngay cả Đoạn Nhai Chủ và Huyết Đàn Chủ cũng phải cúi đầu.”

Lâm Thanh và Lý Vân đưa mắt nhìn nhau. Một vị khách từ Trung Vực — nơi mà Hoa Tam Thiên từng nói là trung tâm quyền lực của cả Tinh Vực. Khiến hai cường giả cai trị Trầm Đảo phải cúi đầu, thì ít nhất phải là Thiên Tiên.

Hoặc là một phái sứ Thiên Đình.

✦ ✦ ✦

“Người áo trắng?” Lý Vân truyền âm, sắc mặt hơi biến. “Chẳng lẽ hắn đã lần theo tới đây?”

“Chưa chắc.” Lâm Thanh trầm ngâm. “Có thể chỉ là trùng hợp. Nhưng dù là ai, chúng ta cần một chỗ trú chân, và cần nó nhanh. Không thể cứ lang thang mãi ở tầng ngoài.” Cậu quay sang Câu Tử. “Chỗ nào ở Trầm Đảo mà một kẻ mới tới có thể ẩn thân, đổi lấy tài nguyên, mà không bị hai phe kia để ý?”

Câu Tử nghĩ một lúc, rồi mắt sáng lên. “Có! Chợ Đen Tinh Vực, đại nhân. Nó nằm ở vùng trung lập giữa Đông Nhai và Tây Nhai — chỗ duy nhất trên Trầm Đảo mà hai phe đồng ý không đụng tới, vì ai cũng cần nó để buôn bán. Ở đó, chỉ cần có đồ đổi chác, không ai hỏi ngươi là ai. Đại nhân muốn tài nguyên, muốn tin tức, muốn cái gì cũng có — miễn là trả đủ giá.” Gã liếm môi. “Nhưng đại nhân phải cẩn thận. Chợ Đen tuy trung lập, nhưng nó cũng là nơi nguy hiểm nhất Trầm Đảo. Cường giả thật sự đều tụ ở đó. Một hạt linh thạch ở Chợ Đen, có khi đổi bằng một mạng người.”

“Còn một điều nữa, đại nhân phải nhớ.” Lại Bì — gã Tam Sát nãy giờ im lặng — bỗng chen vào, giọng khàn khàn nịnh nọt. “Ở Chợ Đen, tuyệt đối đừng để lộ hai chữ ‘thế giới tỉnh giấc’. Khí tức của đại nhân và cô nương… tuy đã thu liễm, nhưng với những kẻ lão luyện, vẫn có thể ngửi ra. Một khi bị nhận ra là người mới vượt cửa, đại nhân sẽ thành mục tiêu của cả chợ. Bản Nguyên nguyên thủy — đó là thứ mà cường giả nào cũng thèm khát tới phát điên.”

Lâm Thanh liếc gã, thầm ghi nhớ. Lời của một kẻ tiểu nhân đôi khi lại thật hơn lời của người quân tử, bởi tiểu nhân sống bằng cách đánh hơi hiểm nguy. “Vậy làm sao che được khí tức ‘thế giới tỉnh giấc’?”

“Cái đó…” Lại Bì gãi đầu. “Bình thường phải mua một đạo ‘Yểm Nguyên Phù’ ở Chợ Đen, đắt lắm. Nhưng với bản lĩnh của đại nhân…” Gã liếc trộm tầng sáng trắng thấp thoáng quanh thân Lâm Thanh, không dám nói hết.

Lâm Thanh khẽ nhắm mắt. Cậu không cần Yểm Nguyên Phù. Đạo Dung Hòa của cậu, khi vận tới tầng “hòa mình vào vạn vật”, chính là đạo yểm khí tức tự nhiên nhất — cậu chỉ cần hòa khí tức “thế giới tỉnh giấc” của mình vào dòng năng lượng hỗn tạp của Trầm Đảo, khiến nó loãng đi, tan đi, không còn nổi bật. Cậu thử vận, và quả nhiên, cái khí tức đặc trưng mà bấy lâu cậu vẫn phải gắng gượng đè nén, giờ tự nhiên tan biến vào nền, như một giọt mực nhỏ vào biển. Ngay cả Lý Vân bên cạnh cũng thoáng ngẩn — nàng cảm thấy Lâm Thanh vừa “biến mất” khỏi cảm nhận của nàng, dù chàng vẫn đứng ngay đó.

“Được rồi.” Cậu mở mắt. “Vấn đề khí tức, ta tự lo.”

Lâm Thanh gật đầu. Một khu chợ trung lập, nơi tụ tập cường giả và không ai hỏi lai lịch — đúng là nơi cậu cần. Vừa để ẩn thân, vừa để lần đầu tiên thật sự nhìn rõ cái biển sao Vô Cực này vận hành ra sao, cường giả thật sự mạnh tới đâu, và cậu còn cách họ bao xa.

Lý Vân khẽ kéo tay áo cậu. “Chàng chắc chứ? Một khu chợ tụ tập toàn cường giả, mà chúng ta thì đang bị cả Thiên Đình lẫn Lưu Ly Thành truy lùng. Chẳng khác nào tự chui vào hang cọp.”

“Nơi nguy hiểm nhất đôi khi lại là nơi an toàn nhất.” Lâm Thanh đáp, ánh mắt trầm tĩnh. “Kẻ truy sát chúng ta sẽ lùng sục những góc vắng, những nơi hai kẻ chạy trốn thường ẩn náu. Chúng sẽ không ngờ chúng ta dám bước thẳng vào chỗ đông người nhất, ồn ào nhất. Hơn nữa…” Cậu nhìn về phía những khí tức hùng hậu phía trước. “Ta cần biết Vô Cực thật sự mạnh tới đâu. Ta cần nhìn tận mắt một cường giả thật sự, để biết mình đang đứng ở đâu trên con đường này. Trốn tránh mãi chỉ khiến ta mãi là con mồi. Muốn thôi làm con mồi, trước hết phải dám nhìn thẳng vào kẻ săn mồi.”

Lý Vân im lặng một thoáng, rồi khẽ gật đầu. Nàng hiểu chàng. Chàng chưa bao giờ là kẻ chọn con đường dễ.

“Dẫn đường.” Cậu nói.

✦ ✦ ✦

Hai gã Tam Sát dẫn Lâm Thanh và Lý Vân luồn qua những khe núi treo ngược, băng qua một khu rừng cổ thụ mọc ngang giữa hư không, cây cối vặn vẹo hút lấy năng lượng Vô Cực mà lớn lên thành những hình thù quái dị. Càng đi, khí tức tu sĩ càng dày đặc, và Lâm Thanh bắt đầu cảm nhận được — trong đám khí tức hỗn tạp phía trước, thấp thoáng có những luồng cực kỳ hùng hậu, trầm ổn như núi, khiến cả cậu cũng phải kín đáo thu liễm.

Cường giả thật sự.

Cuối cùng, khi họ vượt qua một vòm đá khổng lồ khắc đầy những ký tự cổ đã mòn, một quang cảnh mở ra trước mắt khiến ngay cả Lâm Thanh cũng khẽ nheo mắt.

Chợ Đen Tinh Vực.

Nó không nằm trên mặt đất, mà treo lơ lửng trong một hang động khổng lồ ăn sâu vào lòng Trầm Đảo — một hang động lớn tới mức có thể chứa cả một tòa thành. Vô số quầy hàng, sạp buôn, lầu các được dựng chồng chất lên nhau theo mọi hướng, bất chấp trọng lực, kết nối bằng những cây cầu ánh sáng và những sợi xích linh thạch. Ánh sáng ngũ sắc từ hàng vạn món pháp bảo, linh dược, và những thứ Lâm Thanh không gọi được tên chiếu rọi khắp hang động, hắt lên những gương mặt của đủ mọi chủng tộc — người, yêu, ma, và cả những sinh vật chỉ là một khối năng lượng biết cử động. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng binh khí va chạm, và thi thoảng, một tiếng thét ngắn ngủi bị bóp nghẹt — tất cả hòa thành một thứ âm thanh hỗn loạn của một nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một cái mặc cả.

“Đây rồi, đại nhân.” Câu Tử hạ giọng. “Chợ Đen Tinh Vực. Xin đại nhân giữ mình. Ở đây… kẻ nào cũng có thể là cường giả, và kẻ nào cũng có thể là con mồi.”

Lâm Thanh bước tới mép một cây cầu ánh sáng, phóng tầm mắt xuống cái chợ hỗn loạn treo lơ lửng bên dưới. Lần đầu tiên kể từ khi đặt chân vào Vô Cực, cậu nhìn thấy cả một xã hội thu nhỏ của biển sao — tàn khốc, hỗn loạn, và đầy rẫy sức mạnh mà cậu chưa từng chạm tới.

“Vân nhi.” Cậu khẽ nói, ánh mắt sáng lên một tia háo hức lạnh lùng. “Nhìn đi. Đây mới là Vô Cực thật sự. Và ta muốn biết — giữa cả cái chợ này, ta đang đứng ở đâu.”

Nhưng ngay khi lời cậu vừa dứt, cả khu Chợ Đen ồn ào bỗng nhiên khựng lại.

Từ tầng cao nhất của hang động, một luồng khí tức khủng khiếp đột ngột đè xuống, nặng nề tới mức khiến hàng vạn tu sĩ trong chợ đồng loạt cúi đầu, quỳ rạp. Đó không phải Địa Tiên. Cũng không phải Thiên Tiên. Đó là một thứ khí tức mà Lâm Thanh chưa từng cảm nhận — sâu thẳm, cổ xưa, tựa như cả biển sao đang cúi mình. Và giữa luồng khí tức ấy, một bóng người từ từ hiện ra nơi tầng cao nhất, ánh mắt lạnh lẽo quét khắp Chợ Đen, cuối cùng — dừng lại đúng nơi Lâm Thanh đang đứng.

Bên tai cậu, giọng Câu Tử vang lên, run tới mức không thành tiếng:

“Là… là vị khách từ Trung Vực… Đạo Tiên… một Đạo Tiên thật sự đã tới Trầm Đảo…”