Sống Việt Nam

Chương 48: Ngọc Giản Của Người Đã Chết

Hai chữ “Vụ Mùa” vang lên, và cả biển sao như ngừng thở.

Người áo trắng — kẻ vừa nãy còn ung dung ban phát sinh tử — giờ lảo đảo lùi ba bước giữa hư không, một tay ôm lấy ngực, gương mặt nhã nhặn méo mó vì một nỗi kinh hoàng mà chính y cũng không hiểu nổi. Bởi vì hai chữ ấy không chỉ là âm thanh. Chúng là một dấu ấn, một mật lệnh khắc sâu trong huyết mạch của mọi kẻ thuộc về Vô Cực Thiên Đình — và khi nghe thấy, cơ thể y phản ứng trước cả lý trí, quỳ rạp xuống theo bản năng, như một kẻ tôi tớ nghe thấy tiếng chủ nhân.

Trong nửa khắc ngắn ngủi đó, thân thể của y cúi gập lại, đầu gối khuỵu xuống — trước khi y kịp gồng mình cưỡng lại.

✦ ✦ ✦

Lâm Thanh không bỏ lỡ nửa khắc ấy.

Đòn phong ấn kinh mạch của người áo trắng, do y kinh hoàng mà mất tập trung, đột nhiên lỏng ra. Kinh mạch Lâm Thanh vừa được giải phóng, cậu lập tức túm lấy Lý Vân, vận toàn bộ Đạo Dung Hòa vừa lĩnh ngộ, hòa vào chính vầng sáng trắng đang bùng nổ từ tấm ngọc giản. Cậu không chống lại vụ nổ — cậu cưỡi lên nó, dùng nó làm bàn đạp, dung hòa lực nổ thành lực đẩy, kéo cả hai người lao vút vào một dòng chảy Tinh Vực gần đó, biến mất khỏi vùng biển sao chết chóc.

Phía sau, người áo trắng gầm lên một tiếng, cưỡng lại được mật lệnh, đứng thẳng dậy. Nhưng khi y ngẩng lên, hai con mồi đã tan vào dòng Tinh Vực cuồn cuộn. Y giơ tay định đuổi theo — rồi khựng lại. Bởi vì tấm ngọc giản, sau khi phát ra hai chữ “Vụ Mùa”, đã tự hủy thành muôn ngàn mảnh lam nhỏ, và những mảnh ấy đang bám vào khí cơ của y, phát ra một tín hiệu mà y không sao xóa được — một tín hiệu sẽ chỉ điểm cho những kẻ khác của Thiên Đình biết rằng y đã để mật lệnh tối cao bị kích hoạt bừa bãi.

“Tiểu súc sinh.” Người áo trắng nghiến răng, gương mặt lần đầu tiên vặn vẹo vì căm hận. “Ngươi hại ta phải giải trình với bề trên… Được. Bổn tòa sẽ nhớ ngươi, Lâm Thanh. Cả Vô Cực sẽ nhớ ngươi. Ngươi trốn được lần này, nhưng đã đánh thức ‘Vụ Mùa’ — thì từ nay, ngươi chính là con mồi mà cả Thiên Đình phải săn.”

Y biến mất vào hư không, để lại một vùng biển sao đầy những mảnh ngọc lam trôi nổi, như những giọt nước mắt của một kẻ đã chết từ lâu.

✦ ✦ ✦

Dòng Tinh Vực cuốn Lâm Thanh và Lý Vân đi rất xa, rồi nhả họ ra ở một khoảng lặng khác, nơi có một mảnh thiên thạch lớn đủ để trú chân. Lần này, Lâm Thanh đã thành thạo hơn nhiều trong việc điều khiển Đạo Dung Hòa giữa dòng năng lượng Vô Cực — cậu hạ cánh nhẹ nhàng, đặt Lý Vân xuống, rồi ngồi phịch bên cạnh, thở dốc. Lần chạy trốn vừa rồi đã vắt kiệt cậu.

“Chàng…” Lý Vân quỳ xuống bên cậu, đôi mắt vẫn chưa hết bàng hoàng. “Chàng biết đòn của hắn sẽ đánh thức ngọc giản? Nếu ngọc giản không phản ứng thì sao? Chàng đã đặt cả tính mạng vào một canh bạc—”

“Ta không chắc.” Lâm Thanh thành thật, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mệt mỏi. “Ta chỉ đoán. Ngọc giản này cần lực lượng để mở tầng sâu nhất. Đạo Dung Hòa của ta chưa đủ mạnh để mở nó hoàn toàn — nhưng một đòn Thiên Tiên thì đủ. Ta chỉ… mượn tay hắn thôi.” Cậu ngước nhìn biển sao. “Ta thua hắn về lực. Nhưng ta hơn hắn về một thứ: hắn quá tự tin. Kẻ quá tự tin luôn để lộ sơ hở. Và ta đã dạy cho hắn một bài học mà cả đời làm chủ nhân, hắn chưa từng học — rằng đôi khi, con mồi cũng có nanh.”

Lý Vân nhìn cậu một lúc lâu, rồi bất giác bật cười, đưa tay lau vệt máu nơi khóe miệng cậu. “Chàng đúng là… vẫn luôn như thế. Từ ba cõi tới tận đây, chàng chưa bao giờ chịu làm con mồi cho ai.”

✦ ✦ ✦

Nhưng nụ cười của cậu nhanh chóng tắt đi.

Bởi vì trước khi tự hủy, tấm ngọc giản đã kịp rót vào tâm trí cậu tầng thông tin cuối cùng — tầng sâu nhất, thứ mà nó đã giữ kín cho tới khi bị một đòn Thiên Tiên đánh thức. Và giờ, khi đã thoát hiểm, Lâm Thanh mới có thời gian nhắm mắt, để những mảnh ký ức và văn tự ấy dần hiện lên, ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.

Một bức tranh khiến máu cậu lạnh đi từng chút một.

Người tu sĩ đã chết — chủ nhân tấm ngọc giản — không phải một tán tu vô danh. Y từng là một “người dẫn đường” của Vô Cực Thiên Đình, giống hệt kẻ áo trắng vừa rồi. Trong hàng vạn năm, y đã đi khắp biển sao, làm đúng cái công việc mà Thiên Đình giao: tìm những “thế giới tỉnh giấc” — những thế giới nhỏ bé vừa sinh ra tu sĩ đầu tiên có thể vượt cửa Hư Không — rồi “dẫn đường” cho chúng. Dẫn đường không phải để cứu. Mà để đánh dấu.

Bởi vì đó chính là “Vụ Mùa”.

Từng chữ trong ký ức của người đã chết hiện lên, lạnh lẽo:

“Vô Cực Thiên Đình không cai trị biển sao. Thiên Đình canh tác nó. Mỗi thế giới trôi nổi là một thửa ruộng. Khi một thế giới đủ ‘chín’ — tức là đã sinh ra đủ cường giả, tích đủ Bản Nguyên tinh khiết — Thiên Đình sẽ cử ‘người dẫn đường’ tới. Người dẫn đường gieo vào thế giới ấy một mầm mống: khát vọng vượt Hư Không, khát vọng bước ra biển sao, khát vọng trở thành kẻ mạnh. Rồi họ chờ. Chờ cho những cường giả của thế giới ấy lũ lượt vượt cửa, tự nguyện bước vào Vô Cực — nơi họ sẽ bị săn, bị đoạt, bị luyện thành dưỡng liệu. Đó là thu hoạch. Đó là Vụ Mùa. Cả biển sao này, từ khai thiên lập địa, chỉ là một cánh đồng khổng lồ mà Thiên Đình gieo trồng và gặt hái, hết mùa này tới mùa khác, hết Kỷ Nguyên này tới Kỷ Nguyên khác.”

Lâm Thanh mở bừng mắt, thần sắc trắng bệch.

✦ ✦ ✦

“Vân nhi.” Giọng cậu khàn đi. “Ta hiểu rồi. Ta hiểu vì sao chúng ta lại ở đây.”

Lý Vân nhìn cậu, tim đập thình thịch.

“Chúng ta không phải ngẫu nhiên lạc vào Vô Cực.” Lâm Thanh nói chậm rãi, từng chữ như dao khắc. “Ba cõi của chúng ta — thế giới mà ta đã hàn gắn, đã bảo vệ, đã đưa qua Hư Không Tận Đầu — nó không phải một thế giới bình thường. Trong mắt Vô Cực Thiên Đình, nó là một thửa ruộng vừa chín. Việc ta và nàng vượt cửa Hư Không, bước vào biển sao — đó không phải một tai nạn. Đó là… Vụ Mùa của ba cõi đã bắt đầu.”

Lý Vân tái mặt. “Ý chàng là… những người khác của ba cõi… những đồng đạo, những tông môn… họ cũng sẽ—”

“Sẽ lần lượt vượt cửa. Sẽ lần lượt bước vào biển sao.” Lâm Thanh siết chặt nắm tay. “Và sẽ lần lượt bị săn. Bị luyện thành dưỡng liệu, giống như vô số thế giới trước ba cõi. Đó là lý do vì sao khi ta vừa đến, Huyết Diện Đường đã chờ sẵn, Lưu Ly Thành đã chờ sẵn, người áo trắng đã chờ sẵn. Chúng không phải tình cờ nhắm vào ta. Chúng đã chờ ‘vụ mùa’ của ba cõi từ trước. Ta chỉ là hạt lúa đầu tiên rơi vào tay bọn chúng.”

Không gian lặng đi. Chỉ có ánh sao lạnh lẽo chiếu xuống hai gương mặt.

“Vậy tấm ngọc giản này…” Lý Vân khẽ hỏi. “Vì sao người tu sĩ ấy — một ‘người dẫn đường’ của Thiên Đình — lại phản bội? Vì sao y lại ghi lại tất cả những điều này, rồi chạy trốn tới tận cửa Hư Không?”

Lâm Thanh im lặng một lúc. Rồi cậu chậm rãi đáp, và trong giọng cậu có một điều gì đó rất giống bi thương.

“Vì y đã gặp một thế giới… mà y không nỡ gặt.” Cậu nhìn xuống lòng bàn tay, nơi tấm ngọc giản từng nằm. “Trong ký ức cuối của y, ta thấy một hình ảnh — một thế giới nhỏ, xanh biếc, nơi những đứa trẻ ngước nhìn bầu trời và mơ về biển sao. Y được cử tới để ‘dẫn đường’ cho chúng, để đánh dấu chúng cho vụ mùa. Nhưng y đã không làm. Y đã đứng nhìn những đứa trẻ ấy suốt một trăm năm, và cuối cùng, y không xuống tay được. Y phản bội Thiên Đình, xóa dấu vết của thế giới ấy, rồi mang theo bí mật của ‘Vụ Mùa’ chạy trốn — hy vọng một ngày nào đó, có kẻ đủ mạnh, đủ khác biệt, sẽ đọc được nó, và làm điều mà y không đủ sức làm.”

Cậu ngẩng đầu, ánh mắt lần đầu tiên rực lên một ngọn lửa lạnh.

“Phá vỡ Vụ Mùa. Phá vỡ cả cái cánh đồng khổng lồ này.”

✦ ✦ ✦

Nàng ngồi lặng bên cậu, để cho cái sự thật khủng khiếp ấy thấm dần vào tâm khảm. Cả một biển sao mênh mông, tưởng là chốn tự do vô tận sau khi vượt qua Hư Không Tận Đầu — hóa ra chỉ là một cánh đồng. Và họ, những sinh linh của ba cõi, trong mắt kẻ cai trị nơi đây chẳng qua chỉ là những hạt lúa chờ ngày bị gặt. Nàng nghĩ tới những gương mặt còn ở lại ba cõi — các đồng đạo, các tông môn, những đứa trẻ đang ngày đêm khổ tu với giấc mơ một ngày được bước ra biển sao. Chúng đâu biết, cái “biển sao” trong mơ ấy thực chất là một cái lò mổ khổng lồ.

“Chàng nói người tu sĩ ấy phản bội vì không nỡ gặt một thế giới.” Nàng khẽ hỏi, giọng run run. “Vậy thì ba cõi của chúng ta — kẻ được cử tới để ‘dẫn đường’, để đánh dấu ba cõi cho vụ mùa — là ai? Người áo trắng? Hay đã có kẻ khác, từ lâu rồi, đứng giữa ba cõi mà chúng ta không hề hay biết?”

Lâm Thanh im lặng. Đó chính là câu hỏi khiến sống lưng cậu lạnh buốt từ nãy tới giờ. Bởi vì “vụ mùa” của một thế giới không bắt đầu từ khi kẻ đầu tiên vượt cửa — nó bắt đầu từ rất lâu trước đó, khi “người dẫn đường” âm thầm gieo vào thế giới ấy cái khát vọng vươn ra biển sao. Nghĩa là, ở đâu đó trong lịch sử ba cõi, đã từng có một bàn tay vô hình nhẹ nhàng đặt xuống, gieo một hạt mầm. Và cậu không biết hạt mầm ấy được gieo từ bao giờ, bởi ai, và nó đã lớn tới đâu.

“Ta không biết.” Cậu thành thật đáp, nắm chặt tay nàng. “Nhưng ta sẽ tìm ra. Người tu sĩ đã chết để lại tấm ngọc giản này không phải để chúng ta khóc than cho số phận. Y để lại nó như một ngọn đuốc — trao cho kẻ đủ khác biệt để không bị thu hoạch, đủ mạnh để đứng dậy, và đủ liều để làm điều mà cả biển sao cho là bất khả.” Ánh mắt cậu rực lên. “Ta sẽ không để ba cõi trở thành một vụ mùa. Dù có phải đi ngược cả Vô Cực, ta cũng sẽ chặt đứt lưỡi hái đang giơ lên trên đầu quê nhà.”

Lý Vân nhìn cậu, và nàng thấy trong đôi mắt ấy một thứ mà nàng đã quen thuộc suốt bao năm — cái ánh mắt mà mỗi lần xuất hiện, đều báo hiệu Lâm Thanh sắp làm một điều mà cả trời đất đều cho là điên rồ.

“Chàng định… đối đầu với cả Vô Cực Thiên Đình?” Nàng khẽ hỏi, dù đã biết câu trả lời. “Một thế lực cai trị cả biển sao, mạnh đến mức một Thiên Tiên còn phải quỳ khi nghe hai chữ ‘Vụ Mùa’? Chàng, một Nhân Tiên vừa chân ướt chân ráo?”

“Không phải hôm nay.” Lâm Thanh đứng dậy, phủi tay áo. “Ta không ngu tới mức đâm đầu vào chỗ chết. Hôm nay ta còn quá yếu — yếu tới mức phải mượn tay kẻ địch để mở một tấm ngọc giản. Nhưng nàng còn nhớ ta đã nói gì ở Hư Không Tận Đầu không?” Cậu chìa tay ra, kéo nàng đứng lên. “Đạo của ta là dung hòa. Ba cõi tưởng đã vỡ, ta hòa nó lại. Hư Không tưởng không thể qua, ta hòa nó thông. Và cái cánh đồng thu hoạch của Thiên Đình này — dù nó lớn tới đâu, thì nó cũng chỉ là một trật tự. Mà trật tự nào… cũng có thể dung hòa lại thành một trật tự khác.”

Cậu ngồi xuống, khoanh chân, nhắm mắt, và một lần nữa mở lòng đón lấy năng lượng Vô Cực xung quanh. Lần này, với những gì vừa lĩnh ngộ từ ngọc giản, cậu cảm nhận rõ hơn bao giờ hết cái “Đại Đạo Chi Võng” mà người đã chết cảnh báo — một mạng lưới vô hình phủ khắp biển sao, mỏng như tơ, len lỏi vào từng dòng linh khí, từng tia sáng sao. Cậu thử vươn Đạo Dung Hòa chạm nhẹ vào một sợi của mạng lưới ấy, và lập tức rụt lại: nó không nguy hiểm, nhưng nó ghi nhớ. Mỗi lần một tu sĩ vận công, hấp thụ linh khí, đột phá cảnh giới — sợi tơ ấy lại rung lên, truyền tín hiệu về một nơi xa xăm. Về Thiên Đình.

“Thì ra là thế.” Cậu khẽ thở ra, mắt vẫn nhắm. “Càng tu luyện theo cách của Vô Cực, càng dệt chặt sợi dây trói quanh cổ mình. Mỗi lần đột phá là một lần tự nộp mình vào lưới. Bảo sao Thiên Đình chẳng cần đuổi theo từng người — chúng chỉ cần chờ, để con mồi tự lớn lên trong lưới, rồi tới mùa thì gặt.”

Lý Vân nghe mà rùng mình. “Vậy chàng… chẳng lẽ chàng cũng đang ở trong lưới ấy?”

“Không.” Lâm Thanh mở mắt, và trong đáy mắt cậu ánh lên một tia sáng lạ. “Đó mới là điều kỳ diệu của Đạo Dung Hòa. Ta không ‘chiếm’ linh khí, không ‘đoạt’ năng lượng — ta hòa vào nó, trở thành một phần của nó. Với mạng lưới kia, ta không khác gì chính dòng chảy tự nhiên của biển sao. Nó không ghi nhận ta, vì trong mắt nó, ta không phải một ‘tu sĩ’ đang thu hoạch năng lượng. Ta chỉ là nước hòa vào nước.” Cậu khẽ cười. “Đây chính là thứ Thiên Đình sợ nhất. Một kẻ tu luyện mà không để lại dấu vết trong lưới của chúng. Một kẻ mạnh lên mà chúng không thể theo dõi, không thể thu hoạch.”

Lý Vân nhìn cậu, và lần đầu tiên kể từ khi lạc vào biển sao, trong lòng nàng dâng lên một tia hy vọng thật sự. Không phải vì họ đã an toàn — họ vẫn đang bị cả Vô Cực truy lùng. Mà vì nàng chợt hiểu, người đàn ông bên cạnh nàng không phải một con mồi lạc loài. Chàng là cơn ác mộng mà cả trật tự tàn khốc này đã cố xóa bỏ, và tưởng đã xóa bỏ thành công.

Lý Vân nắm lấy tay cậu. “Bắt đầu từ đâu?”

“Từ việc sống sót.” Lâm Thanh nhìn về phía xa, nơi giữa biển sao mờ mịt, một quầng sáng lờ mờ đang hiện ra — không phải một tòa thành như Lưu Ly Thành, mà là một khối gì đó đồ sộ hơn, cổ xưa hơn, treo lơ lửng giữa hư không như một hòn đảo bị bứng khỏi mặt đất. “Từ việc mạnh lên. Từ việc tìm những kẻ như người tu sĩ đã chết — những kẻ cũng muốn phá vỡ Vụ Mùa. Ta không thể một mình lật đổ cả biển sao. Nhưng ta có thể bắt đầu bằng một chỗ đứng.” Cậu chỉ về phía quầng sáng đồ sộ ấy. “Và có lẽ, nó bắt đầu từ kia.”

Lý Vân nhìn theo tay cậu, và khẽ nín thở.

✦ ✦ ✦

Đó là một thế giới.

Không phải một tòa thành nhân tạo, mà là một mảnh thế giới thật sự — một khối đại lục khổng lồ với núi non, sông ngòi, rừng rậm — bị bứng nguyên khỏi hành tinh của nó và treo lơ lửng giữa biển sao Vô Cực, xoay chầm chậm trong hư không. Bao quanh nó là vô số phi chu lớn nhỏ ra vào tấp nập, những luồng ánh sáng của các tu sĩ bay lượn như đàn đom đóm quanh một ngọn núi. Từ khoảng cách này, Lâm Thanh vẫn cảm nhận được vô số khí tức trên mảnh thế giới ấy — hỗn tạp, cuồng bạo, đầy sát khí, như một tổ ong khổng lồ của những kẻ mạnh.

“Một thế giới treo lơ lửng…” Lý Vân thì thầm. “Ai lại bứng cả một thế giới lên giữa biển sao?”

“Kẻ đủ mạnh để làm điều đó.” Lâm Thanh đáp, ánh mắt sắc lại. “Và kẻ đủ tàn nhẫn để cần một nơi như thế. Nhìn khí tức trên đó mà xem — không có quy củ, không có luật lệ triều đình. Đây không phải một tòa thành văn minh như Lưu Ly Thành. Đây là một nơi mà luật lệ do nắm đấm quyết định.” Cậu hít một hơi. “Nhưng cũng chính vì thế, nó có thể là nơi an toàn nhất cho chúng ta lúc này. Ở một nơi không ai hỏi ngươi từ đâu tới, thì cũng không ai truy ngươi là ai. Thiên Đình và Lưu Ly Thành muốn tìm ta trong đám hỗn loạn ấy, cũng không dễ.”

“Chàng chắc chứ?” Lý Vân cau mày. “Một nơi mà nắm đấm là luật — với thực lực hiện giờ của chúng ta…”

“Ta không chắc.” Lâm Thanh mỉm cười, kéo nàng bay về phía mảnh thế giới treo lơ lửng. “Nhưng ta chưa bao giờ chọn con đường an toàn cả. Nào, Vân nhi — bước chân đầu tiên của chúng ta vào Vô Cực đã đi qua Lưu Ly Thành. Còn bước chân này…” Ánh mắt cậu lóe lên khi hai người lao thẳng vào vùng ánh sáng hỗn loạn của thế giới ấy. “…sẽ là nơi chúng ta thật sự đặt chân xuống đất Vô Cực, và bắt đầu leo lên.”

Hai đạo trường quang một trắng một nguyệt bạch xé qua biển sao, lao về phía mảnh đại lục khổng lồ đang xoay chậm trong hư không.

Nhưng ngay khi họ áp sát tầng ngoài của thế giới ấy, từ trong bóng tối của một rặng núi treo ngược, ba đạo khí tức lạnh lẽo đột nhiên bừng tỉnh, khóa chặt về phía hai người — và một giọng nói khàn khàn, đầy vẻ thèm khát, vang lên trong hư không:

“Ồ… thịt tươi vừa tới. Mà lại là hai miếng mang khí tức ‘thế giới tỉnh giấc’. Huynh đệ, hôm nay chúng ta phát tài rồi.”