Sau đêm sét đánh, Lâm Thanh nằm trằn trọc không ngủ. Cậu hiểu rằng linh căn vừa thức tỉnh giống như một mầm cây non vừa nhú khỏi mặt đất, nếu không có người chỉ dạy, không có công pháp dẫn đường, thì sớm muộn cũng sẽ héo tàn, cả đời chôn vùi nơi sơn thôn nhỏ bé này.
Cậu nhớ tới những lời đồn về tiên nhân ẩn cư trên núi Vân Lĩnh, nơi quanh năm mây phủ mà chưa ai dám đặt chân tới. Không chần chừ, sáng hôm sau, Lâm Thanh gói ghém vài nắm cơm khô, lặng lẽ rời thôn, một mình tiến vào dãy núi sâu thẳm.
Đường lên núi hiểm trở vô cùng. Vách đá dựng đứng, sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, thú dữ gầm gừ trong những bụi rậm. Đã ba ngày ba đêm, Lâm Thanh trèo đèo lội suối, lương khô cạn sạch, đôi chân rớm máu. Đến khi kiệt sức, cậu ngã gục bên một dòng suối trong vắt, ý thức dần mờ đi.
Trong cơn mê man, cậu mơ hồ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, và một giọng nói khàn khàn vang lên đâu đó: con bé này, gân cốt cũng coi như được. Khi Lâm Thanh gắng gượng mở mắt, cậu thấy một lão nhân áo vải ngồi câu cá bên bờ suối, râu tóc bạc phơ, gương mặt hằn dấu thời gian nhưng ánh mắt lại sáng quắc như sao. Điều kỳ lạ là lưỡi câu của lão thẳng tắp, không hề có mồi, vậy mà lão vẫn ung dung buông cần.
Lão nhân ấy chính là Cổ Lăng Thiên, một tu sĩ từng là đệ tử chân truyền của một đại tông môn lừng danh. Năm xưa, vì bị người trong môn phản bội hãm hại, ông phải lưu lạc giang hồ, mai danh ẩn tích nơi sơn dã đã mấy chục năm trời, tu vi cũng vì thế mà tổn hao quá nửa.
Ông liếc nhìn Lâm Thanh, ánh mắt vốn lạnh nhạt bỗng khẽ chấn động khi phát hiện ra luồng linh khí thuần khiết khác thường ẩn sâu trong thân thể thiếu niên. Là Thiên Linh căn. Cả đời ông bôn ba, chưa từng gặp một thể chất nào tốt đến vậy. Trong lòng lão nhân chợt dấy lên một tia hy vọng đã tắt từ lâu.
Lão không nói nhiều, chỉ ném cho Lâm Thanh một viên đan dược màu xanh nhạt. Vừa nuốt viên đan, cậu lập tức cảm thấy linh lực ấm áp lan tỏa, cơn mệt mỏi tan biến, tinh thần phấn chấn trở lại. Cậu bật dậy, không hề do dự mà quỳ rạp xuống đất, dập đầu khẩn cầu được bái sư.
Cổ Lăng Thiên chỉ cười, không vội nhận lời. Ông đưa ra một điều kiện tưởng chừng đơn giản mà vô cùng khắc nghiệt: trong vòng một năm, Lâm Thanh phải gánh nước, bổ củi, luyện thể mỗi ngày không được oán than nửa lời. Nếu làm được, ông sẽ thu cậu làm đồ đệ.
Lâm Thanh không hề chần chừ, lập tức gật đầu nhận lời. Và rồi một năm gian khổ bắt đầu. Mỗi ngày, cậu dậy từ canh năm, gánh nước từ chân núi lên tận đỉnh, đôi vai chai sần rớm máu rồi lại lành. Cậu chạy chân trần trên những tảng đá sắc nhọn để rèn gân cốt, tay trần chẻ củi đến khi mười đầu ngón tay tê dại.
Đêm đến, dưới ánh trăng lạnh, cậu lại theo lời thầy ngồi điều tức, dẫn linh khí trời đất chậm rãi đi qua từng đường kinh mạch. Có những đêm đau đớn tưởng chừng không chịu nổi, nhưng cậu cắn răng, nhớ tới ánh mắt khinh miệt của người trong thôn, nhớ tới lời thề đổi vận, mà kiên trì vượt qua.
Cổ Lăng Thiên âm thầm quan sát, trong lòng ngày càng hài lòng. Đứa trẻ này không chỉ có thiên phú trời ban, mà còn có một ý chí sắt đá hiếm có. Một năm sau, thân thể Lâm Thanh đã rắn chắc như thép nguội, linh lực trong cơ thể cũng dần ngưng tụ thành hình.
Vào ngày tròn một năm, Cổ Lăng Thiên đặt tay lên đầu cậu, chính thức thu nhận làm đệ tử và truyền cho bộ tâm pháp trấn phái mà ông gìn giữ cả đời: Thiên Đạo Quyết. Từ giây phút ấy, Lâm Thanh chính thức bước chân vào cửa tu tiên, mang trong lòng chí lớn vươn tới đỉnh cao của trời đất, không còn là đứa trẻ mồ côi bị cả thôn khinh rẻ năm nào.