Trở về sơn động cũ nơi mình từng kết đan, Lâm Thanh ngồi lặng lẽ trước viên Đạo Văn Kim Đan đang lúc mờ lúc tỏ trong đan điền, lòng ngổn ngang trăm mối. Đã có một thời cậu nghĩ rằng buông bỏ tất cả để sống một cuộc đời giản dị mới là viên mãn, mới là chân ý của Thiên Đạo Vô Cực. Nhưng giờ đây, đối mặt với mối đe dọa từ Thượng giới, cậu mới thấm thía rằng có những trách nhiệm không thể nào trốn tránh, có những điều quý giá cần phải dùng sức mạnh để bảo vệ.
Lý Vân lặng lẽ bước đến, đặt bàn tay ấm áp lên vai cậu. Nàng hiểu rõ những giằng xé trong lòng người mình thương. Nàng khẽ nói rằng dù con đường phía trước có là vực thẳm chông gai, nàng cũng nguyện cùng cậu sánh bước, như cái ngày hai người còn là những thiếu niên đầy hoài bão nơi Thanh Vân thành. Ánh mắt kiên định và dịu dàng của nàng như tiếp thêm cho Lâm Thanh sức mạnh và quyết tâm.
Sau một đêm suy nghĩ, Lâm Thanh đưa ra quyết định: cậu sẽ trùng hồi tu luyện, đột phá từ cảnh giới Kim Đan lên Nguyên Anh. Đó là cảnh giới mà tu sĩ ngưng kết nguyên thần của mình thành hình hài, từ đó tuổi thọ kéo dài hàng trăm năm và sức mạnh tăng vọt theo cấp số nhân. Tuy nhiên, con đường này cũng hung hiểm vô cùng. Một khi nguyên thần ngưng kết không thành hoặc không đủ vững vàng, người tu sẽ hồn phi phách tán, vạn kiếp bất phục.
Lâm Thanh không hề nao núng. Cậu sắp xếp lại tâm thế, bắt đầu dẫn linh khí của trời đất hội tụ về, đồng thời ôn lại từng tầng từng lớp lĩnh ngộ của Thiên Đạo Quyết mà mình đã tích lũy qua bao kiếp nạn. Cậu nhận ra rằng, bí quyết để ngưng kết Nguyên Anh không nằm ở việc cưỡng ép linh khí, mà ở sự thuận theo tự nhiên, để nguyên thần được sinh ra một cách tự nhiên như mầm cây vươn mình khỏi lòng đất, như dòng nước chảy ra biển lớn.
Suốt bốn mươi chín ngày bế quan, Lâm Thanh trải qua vô số thử thách. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cậu liên tục đối mặt với những ảo cảnh do chính tâm trí mình tạo ra. Có lúc cậu thấy mình đại thành công, uy chấn thiên hạ, hưởng thụ vinh hoa. Có lúc cậu lại thấy mình thân bại danh liệt, mất đi tất cả, Lý Vân rời xa. Mỗi ảo cảnh đều là một liều thuốc thử cho đạo tâm, dụ dỗ hoặc đe dọa khiến người tu lạc lối.
Nhưng nhờ nền tảng đạo tâm vững chắc đã được tôi luyện qua cửa ải tâm ma năm xưa, cùng với sự lĩnh ngộ sâu sắc về lẽ dung hòa, Lâm Thanh lần lượt nhìn thấu và vượt qua tất cả. Cậu không bị vinh hoa làm mê hoặc, cũng không bị thất bại làm gục ngã. Cậu giữ cho tâm mình tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.
Đến ngày thứ năm mươi, khi bình minh vừa ló rạng, một tiếng vang trầm đục phát ra từ đan điền của Lâm Thanh. Viên Đạo Văn Kim Đan rạn nứt rồi vỡ ra, và từ trong những mảnh vỡ ấy, một nguyên anh nhỏ bé, hình dáng y hệt Lâm Thanh thu nhỏ, từ từ thành hình. Nguyên anh ấy tỏa ra một thứ ánh hào quang ấm áp và thuần khiết, lơ lửng trong đan điền, mỗi nhịp đập đều cộng hưởng với linh khí của cả đất trời.
Lâm Thanh đã chính thức đột phá thành công, bước vào cảnh giới Nguyên Anh. Khi cậu mở mắt, ánh nhìn của cậu đã thâm trầm hơn rất nhiều, ẩn chứa một sức mạnh nội liễm. Cậu cảm nhận được dòng chảy của linh khí, sự vận hành của vạn vật một cách rõ ràng chưa từng có. Một chương mới trên hành trình tu tiên, đầy thử thách nhưng cũng đầy hứa hẹn, lại được mở ra trước mắt cậu.