Sống Việt Nam

Chương 44: Lưu Ly Thành

Lưu Ly Thành hiện ra ở chân trời biển sao như một viên minh châu vỡ ra từ lòng hư vô.

Từ xa, Lâm Thanh đã trông thấy nó — một tòa thành khổng lồ không tọa lạc trên bất kỳ mặt đất nào, mà được nâng đỡ bởi bảy khối linh thạch màu lưu ly xanh biếc, mỗi khối lớn bằng cả một tòa núi của Cửu Thiên, xoay chậm rãi quanh trung tâm thành như bảy vệ tinh trung thành. Giữa những khối linh thạch ấy, vô số kiến trúc tầng tầng lớp lớp chồng chất lên nhau, đền đài, lầu các, phường thị, bến đỗ cho phi chu — tất cả kết nối bằng những cây cầu ánh sáng bắc ngang hư không. Một tầng quang màng mỏng manh mà kiên cố bao bọc toàn thành, ngăn dòng năng lượng cuồng bạo của Tinh Vực Hoang Lương tràn vào, tạo nên bên trong một vùng trời tương đối bình yên.

“Đẹp thật.” Lý Vân khẽ thốt, ánh mắt phản chiếu muôn ngàn đốm sáng của tòa thành. “Ta cứ ngỡ ngoài ba cõi chỉ toàn sói lang và tàn sát. Không ngờ giữa biển sao lạnh lẽo này, con người vẫn dựng nên được một nơi trú ngụ.”

“Có ánh sáng, tất có bóng tối.” Lâm Thanh trầm giọng, ánh mắt vẫn không rời khỏi những khí tức đang đuổi theo phía sau. “Một chốn phồn hoa như thế, ắt hẳn được xây trên vô số xương máu. Nhưng dù sao, đây cũng là chỗ đứng chân duy nhất của chúng ta lúc này. Đám Huyết Diện Đường không thể ngang nhiên gây sự trong Trung Chuyển Tinh Thành — nếu quy củ nơi đây giống với những gì tên độc nhãn nói.”

Hai người tăng tốc, hai đạo trường quang một trắng một nguyệt bạch xé gió lao về phía cổng thành. Phía sau, đàn săn mồi của Huyết Diện Đường vẫn bám riết, nhưng khoảng cách đã được nới ra đôi chút. Đến khi thân ảnh hai người áp sát tầng quang màng bảo hộ của Lưu Ly Thành, những khí tức lạnh lùng đằng sau quả nhiên khựng lại, không dám xông thẳng vào, chỉ lượn lờ bên ngoài như bầy kền kền chờ con mồi kiệt sức.

✦ ✦ ✦

Cổng thành là một vòm ánh sáng lưu ly cao ngất, hai bên có tu sĩ khoác giáp lam đứng canh, khí tức mỗi người đều không tầm thường. Trước cổng, một hàng dài đủ mọi loại sinh linh đang chờ nhập thành — có kẻ hình dáng như người, có kẻ mọc thêm đôi cánh vảy, có kẻ toàn thân bọc trong lửa xanh, lại có kẻ chỉ là một đoàn sương mù biết cử động. Lâm Thanh và Lý Vân đứng vào cuối hàng, cố thu liễm khí tức, nhưng ngay lập tức cậu nhận ra vô số ánh mắt sắc lạnh đang kín đáo quét về phía mình.

“Chúng ta bị chú ý rồi.” Lý Vân thì thầm, mười ngón tay khẽ siết lại. “Ai cũng nhìn chúng ta như nhìn miếng thịt.”

“Vì chúng ta mang khí tức của kẻ vừa vượt cửa Hư Không.” Lâm Thanh đáp khẽ. “Chấn động lúc nãy đã đánh dấu chúng ta. Trong mắt bọn họ, chúng ta là ‘người mở cửa’ cho một thế giới mới tỉnh giấc — món tài nguyên biết đi.”

Đến lượt hai người, một lão tu sĩ giáp lam ngồi sau án thư bằng ngọc lưu ly ngẩng đầu lên, ánh mắt lập tức nheo lại. “Người mới. Vừa vượt Hư Không chưa đầy nửa canh giờ.” Giọng lão khô khan, chẳng chút thiện cảm cũng chẳng chút ác ý, chỉ là sự dửng dưng của kẻ đã chứng kiến quá nhiều. “Nhập thành phí là một khối Tinh Nguyên thượng phẩm. Không có thì để lại một món pháp bảo tương đương. Không có nữa thì cút, đừng làm bẩn cổng thành của lão phu.”

Lâm Thanh khẽ nhíu mày. Tinh Nguyên — hẳn là loại thông hóa của Vô Cực, thứ mà một kẻ vừa chân ướt chân ráo bước vào biển sao như cậu làm sao có được. Cậu chưa kịp đáp, thì một giọng nói lảnh lót, cợt nhả đã chen vào từ bên cạnh.

“Ai da, Ngụy lão đầu, hà tất phải làm khó hai vị ‘thượng khách’ quý giá thế này?”

Một nam tử áo gấm tím bước tới, gương mặt tuấn tú mà gian xảo, trên môi treo một nụ cười khiến người ta bất giác đề phòng. Hắn phe phẩy chiếc quạt xương ngọc, ánh mắt lượn một vòng đầy ẩn ý quanh thân Lâm Thanh và Lý Vân, đặc biệt dừng lại nơi khí chất thanh khiết của nàng. “Tại hạ Hoa Tam Thiên, một thương nhân nhỏ của Lưu Ly Thành. Nhập thành phí của hai vị, cứ để tại hạ ứng trước. Bằng hữu từ xa mới đến, lẽ nào lại để phải bơ vơ ngoài cổng?”

Lâm Thanh nhìn hắn, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Cậu đã đi qua quá nhiều mưu toan nơi ba cõi để không nhận ra: một sự tử tế đến quá đúng lúc, thường là chiếc lưỡi câu bọc mật ngọt nhất. “Đa tạ hảo ý của Hoa huynh.” Cậu chậm rãi đáp. “Nhưng vô công không hưởng lộc. Chẳng hay Hoa huynh muốn gì ở hai kẻ bần cùng vừa vượt cửa như chúng tôi?”

Hoa Tam Thiên khựng lại nửa nhịp, rồi cười càng tươi, tựa như bắt gặp một món hàng còn thú vị hơn cả dự liệu. “Thẳng thắn. Ta thích.” Hắn hạ giọng, gằn từng chữ. “Bên ngoài thành, Huyết Diện Đường đang chờ hai vị. Vào trong thành, còn cả trăm con mắt đói khát khác. Hai vị mạnh, ta thấy rõ — vừa nãy phá tan một khối thiên thạch bằng một ngón tay, tin đã bay khắp thành rồi. Nhưng mạnh một mình giữa Lưu Ly Thành, chẳng khác nào cầm vàng đi giữa chợ trộm. Hai vị cần một kẻ dẫn đường thông thuộc luật lệ. Còn ta, cần một thanh đao đủ sắc.” Hắn xòe quạt che nửa mặt. “Một cuộc trao đổi sòng phẳng thôi. Hai vị nghĩ sao?”

Lâm Thanh chợt nhớ đến dòng chữ máu trên tấm ngọc giản của người đã khuất: đừng tin bất kỳ ai, nhất là những kẻ tự xưng là người dẫn đường. Sống lưng cậu khẽ lạnh. Nhưng cậu cũng nhớ lời chính mình đã nói với Lý Vân — điều quan trọng không phải là tin ai, mà là phải đủ mạnh để lòng tin của kẻ khác không thể trở thành lưỡi dao.

“Được.” Cậu gật đầu, khiến cả Lý Vân lẫn Hoa Tam Thiên đều thoáng ngạc nhiên. “Nhưng ta nói trước, Hoa huynh. Ta không phải thanh đao của ai cả. Ta có thể đồng hành, có thể hợp tác, nhưng nếu Hoa huynh nghĩ có thể lợi dụng ta như một quân cờ, thì e rằng kẻ vỡ mộng sẽ là Hoa huynh.” Ánh mắt cậu chợt sắc lại, một tia uy áp thoáng qua khiến chiếc quạt trong tay Hoa Tam Thiên khựng lại giữa không trung. “Ta nhìn người khá chuẩn. Hoa huynh không phải kẻ xấu tận cùng, nhưng cũng chẳng phải người tốt vô tư. Vậy chúng ta cứ giữ đúng một chữ ‘lợi’, sòng phẳng mà đối đãi. Được chứ?”

Hoa Tam Thiên nhìn cậu một lúc lâu, nụ cười cợt nhả trên môi dần thu lại, thay bằng một vẻ nghiêm túc hiếm thấy. “Ngươi… thú vị hơn ta tưởng nhiều.” Hắn khẽ búng tay, một khối Tinh Nguyên trong suốt bay đến trước mặt lão tu sĩ giáp lam. “Ngụy lão đầu, phí của ba người, tính hết vào sổ của ta.”

✦ ✦ ✦

Bước qua vòm sáng lưu ly, một thế giới hoàn toàn khác mở ra trước mắt hai người.

Bên trong Lưu Ly Thành phồn hoa đến choáng ngợp. Những con phố lát bằng tinh thạch óng ánh trải dài bất tận, hai bên là vô số thương điếm rao bán đủ thứ kỳ trân dị bảo mà Lâm Thanh chưa từng nghe tên — nào là “Tinh Tủy” chiết từ lõi của những vì sao chết, nào là “Hồn Đăng” nhốt linh hồn của cường giả đã tọa hóa, nào là bản đồ dẫn tới những “thế giới tỉnh giấc” chưa ai khai phá. Đủ mọi chủng tộc chen vai thích cánh, thứ ngôn ngữ hỗn tạp của cả vạn giới ù ù bên tai, mà dấu ấn Vấn Đạo Lệnh cần mẫn phiên dịch từng câu về tâm trí cậu.

“Đây là Trung Chuyển Tinh Thành gần cửa Hư Không nhất.” Hoa Tam Thiên vừa đi vừa giới thiệu, giọng đã bớt đi vẻ cợt nhả. “Bởi vậy, nó cũng là nơi tụ tập nhiều kẻ săn ‘thế giới tỉnh giấc’ nhất. Hai vị vừa đến đã đắc tội Huyết Diện Đường, quả là khởi đầu chẳng lành. Bọn chúng là một trong tam đại thế lực hắc đạo của cả một vùng, thủ đoạn tàn độc, chuyên moi móc tài nguyên nguyên thủy từ những kẻ như hai vị.”

“Tài nguyên nguyên thủy?” Lý Vân hỏi.

“Chính là bản thân hai vị đó.” Hoa Tam Thiên liếc nàng, ánh mắt thoáng một tia ái ngại hiếm hoi. “Một thế giới mới tỉnh giấc, chưa bị Vô Cực khai thác, mang trong mình loại ‘Bản Nguyên’ tinh khiết nhất — thứ mà mọi cường giả đều thèm khát để đột phá cảnh giới. Người mở cửa cho thế giới ấy, thân thể lại cộng hưởng sâu nhất với Bản Nguyên đó. Nói trắng ra…” Hắn ngừng lại, hạ giọng. “Với bọn Huyết Diện Đường, hai vị không phải người. Hai vị là hai viên đan dược biết đi. Đặc biệt là cô nương đây — Cửu Âm thánh thể cộng hưởng Bản Nguyên, e rằng giá trị còn hơn cả nửa tòa Lưu Ly Thành này.”

Khí tức Lâm Thanh lập tức trầm xuống, một luồng sát ý mỏng như sợi tơ thoáng lướt qua đáy mắt. Lý Vân đặt tay lên cánh tay cậu, khẽ lắc đầu. Cậu hít sâu, nén cơn giận. Đây không phải ba cõi, nơi cậu là bậc chân tiên vô địch. Ở đây, cậu còn phải học lại từ đầu, và nóng vội chỉ dẫn tới diệt vong.

Hoa Tam Thiên dẫn hai người men theo những con hẻm nhỏ, tránh xa những đại lộ đông đúc, cuối cùng dừng lại trước một tòa lâu các cũ kỹ nép mình sau một khối linh thạch. “Đây là chỗ nghỉ chân của ta ở Lưu Ly Thành. Tạm thời an toàn. Hai vị cứ ở đây, để ta đi nghe ngóng động tĩnh của Huyết Diện Đường, xem chúng định giở trò gì.” Nói rồi, hắn phe phẩy quạt, thoắt cái đã biến mất vào dòng người.

Trong gian phòng tĩnh mịch, Lý Vân nhìn cậu, ánh mắt đầy lo âu. “Chàng thật sự tin hắn?”

“Không.” Lâm Thanh ngồi xuống, khẽ vận Đạo Dung Hòa để tiếp tục thuần hóa dòng năng lượng Vô Cực trong cơ thể, tranh thủ từng khắc để mạnh lên. “Nhưng ta cũng không cần tin hắn. Ta chỉ cần hiểu hắn muốn gì — và cái hắn muốn, tạm thời chưa mâu thuẫn với cái ta cần. Chừng nào hai đường lợi còn song hành, hắn sẽ không phản bội. Ta chỉ phải cảnh giác cái khoảnh khắc chúng rẽ đôi.” Cậu ngẩng lên, ánh mắt kiên định. “Điều thực sự khiến ta bận tâm không phải là Hoa Tam Thiên, mà là ba chữ hắn vừa nói: Bản Nguyên.”

✦ ✦ ✦

Đêm buông xuống Lưu Ly Thành — nếu có thể gọi là đêm, khi ánh sáng của biển sao chưa bao giờ tắt. Chỉ là tầng quang màng bảo hộ chuyển sang một sắc lam trầm hơn, và dòng người trên phố thưa dần.

Lâm Thanh vẫn ngồi nhập định, nhưng thần thức cậu chợt khẽ động. Cậu đưa tay lấy tấm ngọc giản của người tu sĩ đã chết mà cậu nhặt được nơi biển sao, thần thức lại một lần nữa dò vào. Lần này, khi Đạo Dung Hòa đã dung hòa được năng lượng Vô Cực, cậu bỗng cảm nhận được một điều mà lúc trước cậu đã bỏ sót — bên dưới lớp văn tự đứt quãng, còn ẩn giấu một tầng thần thức cực kỳ mờ nhạt, gần như đã tan biến. Cậu vận toàn lực, cẩn thận khơi nó lên.

Một đoạn ký ức mờ ảo chợt tràn vào tâm trí. Cậu “thấy” người tu sĩ đã khuất kia, trong khoảnh khắc cuối đời, đang chạy trốn khỏi một tòa thành — chính là Lưu Ly Thành. Và kẻ truy sát y, không phải Huyết Diện Đường, mà là một bóng người khoác đạo bào giáp lam, mang huy hiệu của chính lực lượng thủ vệ Lưu Ly Thành. Trong đoạn ký ức cuối cùng, y ngoái đầu lại, ánh mắt đầy tuyệt vọng, và một câu nói vang lên, méo mó, đứt quãng: “…thì ra… kẻ cầm đầu săn ‘thế giới tỉnh giấc’… không phải hắc đạo… mà chính là…”

Ký ức đứt phựt tại đó.

Lâm Thanh mở bừng mắt, sắc mặt lần đầu tiên kể từ khi đến Vô Cực trở nên cực kỳ ngưng trọng. Người tu sĩ này không chết dưới tay Huyết Diện Đường. Y chết dưới tay chính những kẻ canh giữ Lưu Ly Thành — tòa thành mà cậu và Lý Vân vừa đặt chân vào, tòa thành mà Hoa Tam Thiên vừa dẫn họ đến, và đang bảo là “tạm thời an toàn”.

“Vân nhi.” Cậu đứng bật dậy, giọng trầm mà gấp. “Chúng ta phải rời khỏi đây, ngay bây giờ.”

Nhưng đã muộn.

Ngay khoảnh khắc ấy, tầng quang màng bảo hộ của cả Lưu Ly Thành đột nhiên chuyển từ sắc lam sang một màu đỏ máu chói lói. Bên ngoài cửa sổ, tiếng chuông trầm đục vang lên từng hồi, dội qua toàn thành. Và từ khắp bốn phương tám hướng, vô số khí tức lạnh lùng đồng loạt bừng tỉnh, tất cả đều khóa chặt về phía tòa lâu các nhỏ bé nơi hai người đang đứng — không phải khí tức của hắc đạo Huyết Diện Đường, mà là khí tức thuần khiết, quy củ, uy nghiêm của chính lực lượng thủ vệ Lưu Ly Thành.

Cánh cửa gỗ bật mở. Hoa Tam Thiên bước vào, trên tay vẫn phe phẩy chiếc quạt xương ngọc. Nhưng nụ cười trên môi hắn lần này đã hoàn toàn khác — lạnh lẽo, và mang theo một tia áy náy rất mờ.

“Xin lỗi.” Hắn khẽ nói, không dám nhìn thẳng vào mắt hai người. “Ta đã bảo rồi mà — ở Vô Cực này, chớ tin bất kỳ ai. Kể cả ta.”

Phía sau hắn, giữa vầng sáng đỏ máu, một bóng người khoác giáp lam thêu chỉ vàng chậm rãi bước tới, khí tức của một vị Địa Tiên viên mãn đè xuống như cả một tòa núi, khiến cả không gian gian phòng rít lên kẽo kẹt. Người ấy nhìn thẳng vào Lý Vân, ánh mắt tham lam không che giấu, khóe môi nhếch lên một nụ cười khiến người ta lạnh gáy.

“Cửu Âm thánh thể cộng hưởng Bản Nguyên… quả nhiên danh bất hư truyền.” Giọng hắn êm ái mà rợn người. “Thành chủ đại nhân của chúng ta, đã chờ hai vị ‘thượng khách’ này lâu lắm rồi.”