Người áo trắng vẫn chìa tay ra, nụ cười không đổi, ngay cả khi Lâm Thanh đã kéo Lý Vân lùi lại ba bước.
“Đạo hữu đề phòng tại hạ.” Y nói, giọng chẳng chút phật ý, ngược lại còn thoáng vẻ tán thưởng. “Tốt. Rất tốt. Ở Vô Cực này, kẻ không biết đề phòng thì đã chết từ lâu rồi. Tại hạ thích những người biết giữ mình.” Y khẽ thu tay lại, chắp sau lưng, ung dung như đang tản bộ trong vườn hoa chứ không phải đứng giữa một nghĩa địa của những vì sao chết. “Nhưng đề phòng quá mức cũng là một loại ngu xuẩn. Hai vị nghĩ mình còn bao nhiêu thời gian, trước khi thủ vệ Lưu Ly Thành lần theo dư ba năng lượng mà tìm tới đây?”
Lâm Thanh không đáp. Thần thức cậu lặng lẽ khóa chặt vào người áo trắng, cố dò xét cảnh giới của y — nhưng chỉ dò được một khoảng mờ mịt, như nhìn vào một mặt hồ phẳng lặng không thấy đáy. Điều đó có nghĩa là gì, cậu quá hiểu: cảnh giới của y cao hơn cậu ít nhất một đại cảnh, có lẽ còn hơn thế. Một Thiên Tiên, hoặc hơn.
Một phái sứ của Vô Cực Thiên Đình.
✦ ✦ ✦
“Các hạ tự xưng đến cứu.” Lâm Thanh mở lời, giọng bình thản. “Vậy cho ta hỏi — vì sao? Ta với các hạ chưa từng quen biết. Giữa biển sao mênh mông, các hạ tốn công lần theo hai kẻ vô danh như chúng ta, chẳng lẽ chỉ vì lòng tốt?”
“Lòng tốt?” Người áo trắng khẽ bật cười, tiếng cười trong trẻo mà rỗng tuếch, như tiếng ngọc gõ vào băng. “Đạo hữu, ở Vô Cực không có thứ gọi là lòng tốt vô cớ. Tại hạ tìm hai vị, tự nhiên là vì hai vị có giá trị.” Y ngước nhìn Lâm Thanh, ánh mắt băng lạnh khẽ nheo lại. “Một kẻ vừa vượt cửa Hư Không mà đã dám đối đầu Thành chủ Lưu Ly Thành, lại còn thoát được khỏi bảy đạo Lưu Ly Thần Quang của hắn — đạo hữu, người như vậy, cả một Tinh Vực mấy vạn năm mới xuất hiện một lần. Bổn tòa… à không, tại hạ, sao có thể để một viên ngọc quý như thế mai một giữa biển sao?”
Lâm Thanh để ý cái từ mà y suýt buột miệng. Bổn tòa. Một cách xưng hô của kẻ đứng trên vạn người, quen với việc ban phát và tước đoạt. Y đã che giấu rất khéo, nhưng bản chất kẻ cai trị đã ngấm vào tận cốt tủy, đôi khi vẫn rò rỉ ra ngoài.
“Còn nếu ta từ chối ‘được cứu’?” Cậu hỏi.
Nụ cười trên môi người áo trắng vẫn ở đó, nhưng nhiệt độ quanh y hạ xuống thấy rõ. Những mảnh tinh cầu vỡ trôi gần y bỗng đông cứng lại, rồi rạn nứt, vỡ vụn thành bụi băng — không phải vì y ra tay, mà chỉ vì khí tức thật của y, khi thoáng rò rỉ, đã đủ khiến vật chất xung quanh không chịu nổi.
“Đạo hữu, lời nói ra rồi khó thu lại.” Giọng y vẫn ôn hòa, nhưng từng chữ giờ đã mang sức nặng của băng tuyết. “Tại hạ đến đây, là để trao cho hai vị một cơ hội. Đi theo tại hạ, hai vị sẽ được bảo hộ, được tài nguyên, được một chỗ đứng vững chắc giữa Vô Cực. Bằng không…” Y liếc về phía Lý Vân, ánh mắt lướt qua thân nàng một cách hờ hững mà chiếm hữu, như đánh giá một món hàng. “Bằng không, hai vị sẽ mãi là con mồi. Hôm nay thoát khỏi Lưu Ly Thành, ngày mai sẽ có kẻ khác. Cửu Âm thánh thể cộng hưởng Bản Nguyên — đạo hữu nghĩ, giữa biển sao đầy sói này, hai vị trốn được bao lâu?”
Đó là một lời đe dọa. Được gói trong nhung lụa, nhưng vẫn là đe dọa.
Lâm Thanh lặng lẽ đánh giá lại toàn cục. Người áo trắng không giống Thành chủ Lưu Ly Thành — kẻ tham lam để lộ dục vọng ra ngoài. Y kiên nhẫn, y thâm trầm, y biết cách khiến con mồi tự bước vào lưới bằng chính đôi chân của nó. Một kẻ như thế còn nguy hiểm gấp bội một kẻ chỉ biết dùng vũ lực. Và điều khiến cậu bận tâm nhất, không phải sức mạnh của y, mà là ba chữ Vấn Đạo Lệnh vừa dịch ra: Vô Cực Thiên Đình. Nếu người tu sĩ đã chết nói đúng, thì đây chính là thế lực đứng sau tất cả — sau Lưu Ly Thành, sau Huyết Diện Đường, sau cả cái “vụ mùa” mà cậu còn chưa hiểu hết. Và giờ, một trong những “người dẫn đường” của chúng đang đứng ngay trước mặt cậu, mỉm cười.
✦ ✦ ✦
Lý Vân khẽ nắm lấy tay áo Lâm Thanh, mười ngón tay lạnh giá. Nàng cũng đã nhận ra — người này còn nguy hiểm hơn Thành chủ Lưu Ly Thành gấp trăm lần. Thành chủ ít nhất còn để lộ dã tâm. Còn người áo trắng này, mỗi lời nói đều là một cái bẫy, mỗi nụ cười đều là một lưỡi dao được mài nhẵn đến mức ngươi không thấy nó cứa vào cổ mình lúc nào.
Nhưng chính lúc này, Lâm Thanh lại chậm rãi thở ra, và cơn căng thẳng trên vai cậu dịu đi. Cậu đã đấu trí với vô số kẻ mưu mô suốt cả một đời tu tiên ba cõi. Và cậu hiểu, với loại người này, càng sợ hãi, càng lộ ra sơ hở. Kẻ mạnh không đáng sợ. Kẻ khiến ngươi mất bình tĩnh mới đáng sợ. Cậu không thể để y giành lấy thế trận.
“Các hạ nói đúng một điều.” Cậu điềm nhiên đáp. “Ta trốn không được lâu. Nhưng các hạ cũng nói sai một điều — ta chưa từng có ý định trốn.” Cậu ngẩng đầu, ánh mắt trong veo nhìn thẳng vào đôi mắt băng của người áo trắng. “Các hạ bảo ta là con mồi. Nhưng con mồi thì không dám đối đầu Thành chủ Lưu Ly Thành. Con mồi thì đã quỳ xuống xin các hạ dẫn đường từ lâu rồi. Ta đứng đây, nói chuyện ngang hàng với các hạ — vậy các hạ nghĩ, ta có phải con mồi không?”
Đôi mắt băng của người áo trắng khẽ nhíu lại. Lần đầu tiên, nụ cười của y có một khoảnh khắc lệch nhịp.
“Ngươi…” Y nhìn cậu chằm chằm. “Ngươi biết ta là ai?”
“Ta không biết tên các hạ.” Lâm Thanh đáp. “Nhưng ta biết các hạ thuộc về đâu.” Cậu để cho dấu ấn Vấn Đạo Lệnh nơi đáy tâm khẽ động, và ba chữ mà nó đã dịch được từ huy hiệu trên cổ tay y vang lên trong đầu cậu, rõ ràng, lạnh buốt. “Vô Cực Thiên Đình. Một ‘người dẫn đường’. Các hạ đến không phải để cứu ta. Các hạ đến để thu hoạch ta — hoặc chiêu hàng ta, nếu ta ngoan ngoãn. Đúng không?”
Cả vùng biển sao chết chóc lặng phắc.
Người áo trắng đứng bất động hồi lâu. Rồi, rất chậm, nụ cười giả tạo trên môi y tan biến, để lộ ra thứ ẩn dưới nó — không phải giận dữ, mà là một sự hứng thú lạnh lẽo, sâu thẳm, thứ hứng thú của một kẻ săn mồi vừa phát hiện con mồi của mình thú vị hơn dự tính.
“Thú vị.” Y khẽ nói, giọng đã bỏ hẳn lớp vỏ nhã nhặn, trở nên trầm và sắc. “Ngươi đọc được huy hiệu Thiên Đình. Trên cả Vô Cực này, số kẻ làm được điều đó, đếm không hết một bàn tay. Ngươi có thứ gì đó… không nên thuộc về một Nhân Tiên.” Ánh mắt y lóe lên. “Vấn Đạo Lệnh. Ngươi có Vấn Đạo Lệnh.”
Lâm Thanh không đáp, nhưng sự im lặng của cậu chính là câu trả lời.
✦ ✦ ✦
“Ra là vậy.” Người áo trắng gật gù, như thể vừa giải được một câu đố khiến y bận tâm đã lâu. “Ngọc giản của kẻ phản đồ, cộng thêm Vấn Đạo Lệnh, cộng thêm một thân Đạo pháp mà Thiên Đình tưởng đã tuyệt diệt. Lâm đạo hữu — à, ta đã biết tên ngươi, đừng ngạc nhiên, Lưu Ly Thành đã truyền tin đi khắp nơi rồi — ngươi đúng là một món quà mà bổn tòa không ngờ tới.”
Lần này, y không buồn che giấu tiếng “bổn tòa” nữa.
“Vậy ta nói thẳng.” Y bước tới một bước, và cả không gian dường như co lại quanh y. “Bổn tòa cho ngươi hai con đường. Thứ nhất: giao nộp tấm ngọc giản, giao nộp Vấn Đạo Lệnh, và đi theo bổn tòa về Thiên Đình. Với thiên phú của ngươi, bổn tòa có thể tiến cử ngươi làm một ‘người dẫn đường’, ăn trên ngồi trốc, cả biển sao dưới chân. Cửu Âm thánh thể kia, bổn tòa cũng sẽ để nàng bên cạnh ngươi — coi như một món quà ra mắt.” Y ngừng lại, ánh mắt băng lạnh chiếu thẳng vào cậu. “Con đường thứ hai: ngươi từ chối. Và bổn tòa sẽ đích thân bẻ gãy từng đốt xương của ngươi, moi Vấn Đạo Lệnh ra khỏi linh hồn ngươi, rồi ném cái xác của ngươi cho Lưu Ly Thành để chúng bớt phiền phức. Còn nàng…” Y liếc Lý Vân. “Nàng sẽ thành đan dược cho một cường giả nào đó. Ngươi chọn đi.”
Lý Vân toàn thân run lên, không phải vì sợ, mà vì phẫn nộ đến cực điểm. Cái cách người áo trắng nói về nàng — như nói về một món hàng, một viên đan dược, một phần thưởng để ban phát — khiến máu trong người nàng sôi lên. Cửu Âm chân khí trong thân nàng chực bùng lên, băng phách quanh mười ngón tay đã kết thành sương lạnh. Nhưng Lâm Thanh đã khẽ giữ tay nàng lại, truyền vào một luồng Đạo Dung Hòa êm dịu, xoa dịu cơn giận của nàng.
“Chờ đã, Vân nhi.” Cậu khẽ nói. Rồi cậu quay lại nhìn người áo trắng, và điều khiến cả y lẫn Lý Vân bất ngờ là — cậu mỉm cười.
“Các hạ cho ta hai con đường.” Cậu chậm rãi nói. “Nhưng ta thấy các hạ quên mất một điều rất quan trọng.”
“Ồ?” Người áo trắng nhướng mày. “Điều gì?”
“Nếu ta thật sự yếu như các hạ nghĩ,” Lâm Thanh nhìn thẳng vào mắt y, “thì các hạ đã ra tay bắt ta ngay từ giây phút đầu, chứ không phí lời chiêu hàng. Các hạ dùng lời ngon ngọt, là bởi các hạ không chắc. Các hạ sợ tấm ngọc giản này.” Cậu giơ tấm ngọc lam lên, và nó khẽ phát sáng, khiến đôi đồng tử của người áo trắng lập tức co rút. “Các hạ sợ thứ trong nó — thứ đã khiến một Thiên Tiên như Thành chủ Lưu Ly Thành phải mất bình tĩnh. Các hạ muốn nó, nhưng các hạ không dám ép ta quá, vì các hạ không biết nếu bị dồn tới đường cùng, ta sẽ kích hoạt cái gì trong đó. Đúng không, ‘người dẫn đường’?”
Nụ cười trên môi người áo trắng lần này thật sự đông cứng.
✦ ✦ ✦
Lý Vân đứng sau lưng Lâm Thanh, nghe từng lời đối đáp mà lòng như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt. Nàng hiểu ván cờ này. Mỗi câu chàng nói ra đều là một nước đi trên lằn ranh sinh tử — nói quá ít thì bị coi thường và ra tay, nói quá nhiều thì lộ hết quân bài cũng bị ra tay. Chàng đang đi trên sợi dây căng giữa hai vực thẳm, và bên dưới là cái chết của cả hai người. Nàng lặng lẽ vận Cửu Âm chân khí, không phải để tấn công — đòn của nàng với một Thiên Tiên chẳng khác gì gãi ngứa — mà để sẵn sàng, trong khoảnh khắc quyết định, làm bất cứ điều gì chàng cần.
“Đạo hữu quả nhiên khác thường.” Người áo trắng chợt đổi giọng, ôn hòa trở lại, nhưng cái ôn hòa ấy giờ đã phủ một lớp băng mỏng. “Bổn tòa đã gặp vô số kẻ mở cửa. Kẻ khóc lóc van xin, kẻ gào thét chống cự, kẻ cố mua chuộc bổn tòa bằng những thứ vô giá trị. Nhưng ngươi là kẻ đầu tiên đứng ngang hàng mà mặc cả với bổn tòa. Ngươi biết mình yếu, nhưng ngươi không sợ. Vì sao?” Y nghiêng đầu, ánh mắt băng dò xét. “Là vì ngươi tin vào tấm ngọc giản kia? Hay vì ngươi đã từng đối mặt với thứ còn đáng sợ hơn cả bổn tòa, ở một nơi nào đó?”
“Cả hai.” Lâm Thanh đáp thẳng thắn, khiến người áo trắng thoáng ngẩn. “Ta đã từng đứng trước những kẻ có thể hủy diệt cả một thế giới chỉ bằng một ý niệm. So với họ, các hạ — thứ lỗi ta nói thẳng — vẫn còn là kẻ phải cúi đầu nhận lệnh. Ta không sợ kẻ mạnh. Ta chỉ dè chừng kẻ tự do. Mà các hạ không tự do. Các hạ tới đây vì có kẻ ra lệnh cho các hạ tới. Đúng không, ‘người dẫn đường’?”
Không gian quanh người áo trắng đông cứng lại. Không phải vì khí tức rò rỉ, mà vì cậu vừa chạm vào một chỗ không ai dám chạm — sự thật rằng ngay cả một Thiên Tiên viên mãn như y, trên đầu vẫn có kẻ nắm giữ sinh mệnh. Trong đôi mắt băng, một tia tối sầm thoáng lướt qua, nhanh như chớp, rồi biến mất. Nhưng Lâm Thanh đã bắt được nó. Và cậu ghi nhớ: ngay cả những “người dẫn đường” cũng có nỗi sợ của riêng mình. Đó là một hạt giống — một ngày nào đó, cậu sẽ dùng tới.
“Ngươi nói nhiều quá rồi, tiểu tử.” Giọng người áo trắng trầm hẳn, lớp vỏ nhã nhặn cuối cùng cũng rơi rụng. “Bổn tòa vốn định cho ngươi thêm chút thời gian. Nhưng ngươi khôn ngoan tới mức nguy hiểm. Loại người như ngươi, để sống thêm một khắc là thêm một phần biến số.” Y ngẩng đầu, và toàn bộ hơi ấm giả tạo quanh y tan biến, để lại một luồng hàn khí thuần túy khiến cả vùng biển sao đóng băng.
Bởi vì cậu nói đúng. Từng chữ một.
Người áo trắng — một phái sứ của Vô Cực Thiên Đình, cảnh giới Thiên Tiên viên mãn, sắp chạm ngưỡng Đạo Tiên — quả thật có thể nghiền nát Lâm Thanh trong một hơi thở. Nhưng y đã nhận được mật lệnh từ trên: tấm ngọc giản của kẻ phản đồ tuyệt đối không được để hủy. Bên trong nó ẩn giấu một bí mật liên quan tới cội nguồn Thiên Đình, một bí mật mà ngay cả y cũng không được biết trọn vẹn, chỉ biết rằng nếu nó bị kích hoạt sai cách, hậu quả có thể vượt ngoài tầm kiểm soát. Chính vì thế y mới phải mềm mỏng, phải chiêu dụ, phải dò xét — thay vì ra tay đoạt lấy.
Và thiếu niên trước mặt y, chỉ trong vài câu, đã nhìn thấu toàn bộ thế cục.
“Ngươi…” Y nhìn Lâm Thanh, ánh mắt băng lạnh lần đầu tiên mang theo một tia dè chừng thật sự. “Ngươi không đơn giản như một kẻ vừa vượt Hư Không. Ngươi đã sống lâu hơn cái thân xác này rất nhiều, đúng không? Ngươi từng là một cường giả — ở đâu đó, trong một thế giới nào đó, ngươi từng đứng trên đỉnh.”
Lâm Thanh không xác nhận, cũng không phủ nhận.
“Được.” Người áo trắng chợt cười, nhưng lần này là một nụ cười lạnh đến tận xương. “Ngươi thông minh. Nhưng thông minh quá đôi khi lại là cái họa. Ngươi tưởng nhìn thấu ta thì ta sẽ không dám ra tay? Ngây thơ.” Y giơ một ngón tay lên, và trên đầu ngón tay ấy, một điểm sáng trắng bạc ngưng tụ, nhỏ bé mà mang theo sức nặng khiến cả vùng biển sao rung chuyển. “Bổn tòa sẽ không giết ngươi. Bổn tòa chỉ bẻ gãy tứ chi ngươi, phong tỏa kinh mạch ngươi, khiến ngươi không thể kích hoạt ngọc giản. Rồi bổn tòa sẽ từ từ moi bí mật ra khỏi ngươi, ở một nơi mà không ai nghe được tiếng ngươi kêu. Còn về việc dồn ngươi tới đường cùng…” Đầu ngón tay y lóe lên. “Ngươi sẽ không kịp kích hoạt bất cứ thứ gì đâu.”
Điểm sáng trắng bạc bắn ra.
Nó không nhanh. Nó chậm rãi, ung dung, như một giọt sương rơi. Nhưng Lâm Thanh biết — đó chính là điều đáng sợ nhất. Một đòn mà kẻ ra tay tự tin đến mức không cần nhanh, bởi hắn biết ngươi không thể tránh. Điểm sáng ấy khóa chặt vào giữa hai mày cậu, và trong khoảnh khắc nó lướt qua không gian, cậu cảm nhận được toàn bộ kinh mạch trong thân mình đang bị một lực vô hình phong tỏa, cứng đờ, không thể vận công.
Đây là thủ đoạn của một Thiên Tiên. Phong ấn cả cảnh giới đối phương chỉ bằng khí cơ, trước cả khi ra đòn.
Lý Vân hét lên. Nàng lao tới, Cửu Âm chân khí bung ra bất chấp — nhưng nàng biết mình không kịp.
Và giữa cái khoảnh khắc sinh tử ấy, Lâm Thanh làm một việc mà không ai ngờ tới.
Cậu không né. Cậu không chống. Cậu đưa tay lên, đặt tấm ngọc giản vào ngay giữa hai mày mình — ngay tại điểm mà đòn của người áo trắng sắp chạm tới.
“Các hạ nói đúng.” Cậu khẽ nói, ánh mắt bình thản đến kỳ lạ. “Ta không kịp kích hoạt nó. Nhưng ta không cần kích hoạt. Ta chỉ cần… để các hạ tự tay đánh vào nó.”
Đôi mắt băng của người áo trắng đột ngột giãn ra vì kinh hoàng.
“Dừng—”
Muộn rồi.
Điểm sáng trắng bạc của y — mang theo lực lượng của một Thiên Tiên viên mãn — đập thẳng vào tấm ngọc giản của kẻ đã chết. Và tấm ngọc giản ấy, thứ vốn cần Đạo Dung Hòa mới mở được, giờ được chính một đòn Thiên Tiên đánh thức. Nó bùng lên. Không phải ánh sáng lam nhạt như trước. Lần này, cả tấm ngọc nổ tung thành một vầng sáng trắng xóa, và từ trong đó, một giọng nói vang lên — không phải của Lâm Thanh, không phải của người đã chết, mà là một giọng nói cổ xưa, uy nghiêm, lạnh lẽo, vang vọng khắp biển sao, đọc lên hai chữ khiến người áo trắng — một phái sứ Thiên Đình cao ngạo — phải hét lên thất thanh và lảo đảo lùi lại:
“Vụ. Mùa.“