Xu hướng kiến trúc nội thất

Xu hướng nội thất thông minh lên ngôi 2023

Sống Việt Nam

Chương 50: Chợ Đen Tinh Vực

Một Đạo Tiên. Lần đầu tiên trong đời, Lâm Thanh được nhìn thấy một Đạo Tiên bằng xương bằng thịt.

Và chỉ riêng khí tức của người ấy đã đủ khiến cậu hiểu vì sao cả biển sao phải cúi đầu trước hai chữ Vô Cực Thiên Đình. Bởi vì luồng khí tức đang đè xuống toàn bộ Chợ Đen không giống bất kỳ thứ sức mạnh nào cậu từng gặp — nó không cuồng bạo như Địa Tiên, không uy nghiêm như Thiên Tiên Thành chủ Lưu Ly Thành. Nó tĩnh. Tĩnh như một ngọn núi đã đứng đó từ khi biển sao khai sinh, và sẽ còn đứng đó khi biển sao lụi tàn. Chính sự tĩnh lặng ấy mới khiến người ta rợn tóc gáy, bởi nó nói lên một điều: kẻ này đã vượt qua giai đoạn cần phô trương sức mạnh từ rất, rất lâu rồi.

✦ ✦ ✦

Lâm Thanh lập tức thu liễm toàn bộ khí tức, kéo Lý Vân lùi vào bóng tối sau một cột đá. Cậu không cúi đầu quỳ như hàng vạn tu sĩ khác — vì bản năng cường giả cả đời của cậu không cho phép — nhưng cậu cũng đủ tỉnh táo để không phô ra sự khác biệt ấy. Cậu chỉ hơi cúi người, che giấu ánh mắt, hòa mình vào đám đông đang run rẩy.

Vị Đạo Tiên nơi tầng cao nhất là một lão giả mặc áo bào xám tro, dung mạo bình thường tới mức nếu đặt vào đám đông sẽ chẳng ai nhận ra. Nhưng đôi mắt lão thì như hai giếng sâu không đáy, quét qua Chợ Đen một lượt, và mỗi nơi ánh mắt lão lướt tới, các tu sĩ lại cúi rạp thấp thêm một phần.

Khi ánh mắt ấy quét ngang qua chỗ Lâm Thanh, cậu cảm thấy toàn thân lạnh toát — như bị một bàn tay vô hình lật giở từng tầng linh hồn. Cậu lập tức vận Đạo Dung Hòa, không phải để chống lại, mà để hòa khí tức của mình vào dòng khí tức hỗn loạn xung quanh, khiến bản thân trở nên vô hình như một giọt nước giữa biển. Ánh mắt của lão giả khựng lại nơi cậu nửa nhịp — rồi lướt qua.

Lâm Thanh lặng lẽ thở ra. Trán cậu đã lấm tấm mồ hôi.

Cậu chợt nhận ra một điều quan trọng: Đạo Dung Hòa không chỉ là sức mạnh chiến đấu, mà còn là tấm áo tàng hình hoàn hảo nhất giữa biển sao. Trước một Đạo Tiên có thể lật giở linh hồn người khác như lật một cuốn sách, thứ duy nhất che chở được cậu không phải là công pháp phòng ngự nào — mà là khả năng hòa mình vào vạn vật, khiến bản thân trở nên không đáng để chú ý. Đây là bài học cậu sẽ khắc cốt ghi tâm: ở nơi mà kẻ mạnh nhiều như cát biển, đôi khi nghệ thuật sinh tồn không nằm ở chỗ mạnh hơn ai, mà ở chỗ biết cách trở nên vô hình vào đúng lúc.

Suýt nữa. Nếu cậu chậm một khắc, hoặc nếu Đạo Dung Hòa của cậu chưa lĩnh ngộ được tầng “hòa mình vào vạn vật” nơi biển sao, có lẽ cậu đã bị phát hiện. Và trước một Đạo Tiên, cậu thậm chí không có tư cách để chạy.

✦ ✦ ✦

“Bổn tọa tới Trầm Đảo, chỉ tìm một thứ.” Giọng lão giả vang khắp Chợ Đen, không lớn, nhưng lọt vào tai từng người, trầm và lạnh. “Gần đây, có một ‘thế giới tỉnh giấc’ bắt đầu vụ mùa. Kẻ mở cửa đầu tiên của thế giới ấy — một nam tử mang Đạo pháp lạ, đi cùng một nữ tử Cửu Âm thánh thể — đã trốn khỏi Lưu Ly Thành. Bổn tọa nghi hắn chạy về hướng Trầm Đảo.”

Tim Lâm Thanh chùng xuống. Lý Vân bên cạnh siết chặt tay cậu, các ngón tay lạnh giá.

“Ai giao nộp được hai kẻ đó,” lão giả tiếp tục, và trong lòng bàn tay lão hiện ra một hạt linh thạch nhỏ xíu, trong suốt, phát ra thứ ánh sáng tinh khiết tới mức cả Chợ Đen bừng sáng, “sẽ được thưởng một hạt Vô Cực Nguyên Thạch này. Đủ để một Địa Tiên đột phá lên Thiên Tiên. Đủ để đổi lấy nửa tòa Lưu Ly Thành.”

Cả Chợ Đen rúng động.

Lâm Thanh nhìn hạt linh thạch nhỏ bé ấy, và lần đầu tiên cậu thật sự hiểu “cái giá của một hạt linh thạch” ở Vô Cực nghĩa là gì. Ở ba cõi, linh thạch là thứ để tu luyện. Ở đây, một hạt linh thạch đủ để mua mạng người, mua lòng trung thành, mua cả một cuộc truy sát xuyên Tinh Vực. Một hạt — đổi lấy đầu cậu và Lý Vân.

Và cậu biết, ngay khoảnh khắc này, giữa hàng vạn tu sĩ đang cúi đầu quanh cậu, không ít kẻ đang thầm nhớ lại: một nam tử mang Đạo pháp lạ, đi cùng một nữ tử Cửu Âm thánh thể — vừa mới bước vào Chợ Đen chưa được bao lâu.

✦ ✦ ✦

Câu Tử, đứng ngay cạnh Lâm Thanh, toàn thân cứng đờ. Gã đưa mắt liếc trộm cậu, rồi liếc hạt Vô Cực Nguyên Thạch trên tay Đạo Tiên, cổ họng trượt lên trượt xuống. Lâm Thanh nhìn thấy hết. Cậu hiểu con người — và cậu biết, trong đầu gã Tam Sát này, một cuộc giằng co đang diễn ra: nỗi sợ Lâm Thanh, và lòng tham trước một hạt linh thạch có thể đổi đời.

“Câu Tử.” Lâm Thanh truyền âm, giọng bình thản mà lạnh thấu xương. “Ta biết ngươi đang nghĩ gì. Ngươi nghĩ, nếu hô lên một tiếng, ngươi sẽ đổi được hạt Nguyên Thạch kia. Nhưng ngươi hãy nghĩ kỹ hai điều.” Cậu không quay đầu, nhưng từng chữ đâm thẳng vào tâm can gã. “Thứ nhất: trước khi vị Đạo Tiên kia kịp tới, ta đủ thời gian để bóp nát linh hồn ngươi. Ngươi thấy ta phế một Địa Tiên viên mãn thế nào rồi đấy — à không, ngươi chưa thấy, nhưng ngươi vừa nếm mùi nắm đấm của ta rồi. Thứ hai…” Giọng cậu trầm hẳn xuống. “Ngay cả khi ngươi giao nộp được ta, ngươi nghĩ một Đạo Tiên sẽ để một gã Tam Sát tầng đáy biết bí mật này sống mà tiêu hạt Nguyên Thạch sao? Ngươi sẽ chết còn nhanh hơn ta. Kẻ mạnh không bao giờ để nhân chứng sống, Câu Tử ạ.”

Mồ hôi túa ra như tắm trên trán Câu Tử. Gã run rẩy, và cuối cùng, cúi gằm đầu xuống, câm lặng.

Lâm Thanh khẽ thở ra. Cậu vừa thắng một canh bạc — không bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu lòng người. Nhưng cậu biết, đây chỉ là một gã Câu Tử. Cả Chợ Đen còn hàng ngàn ánh mắt khác, và cậu không thể thuyết phục tất cả.

✦ ✦ ✦

Trong lúc dò xét đám đông, Lâm Thanh tranh thủ quan sát cả cái Chợ Đen — bởi cậu biết, tri thức về nơi này có thể quý hơn cả một trận thắng. Cậu thấy một tán tu bày bán những “Tinh Tủy” chiết từ lõi sao chết, mỗi giọt lấp lánh như một vì sao thu nhỏ, đủ để một Nhân Tiên tu luyện cả trăm năm. Cậu thấy một mụ già cụt tay rao bán “Hồn Đăng” — những chiếc đèn nhốt linh hồn cường giả đã tọa hóa, và cậu chợt nhớ tới con gái Hoa Tam Thiên, đang bị giam trong một chiếc đèn như thế ở Lưu Ly Thành. Cậu thấy cả những sạp bán bản đồ “thế giới tỉnh giấc” — những tấm da thú vẽ tọa độ các thế giới sắp tới mùa gặt, được đấu giá công khai như người ta buôn ruộng. Mỗi món hàng ở đây đều thấm máu, và cái giá của chúng được đo bằng mạng người.

Cậu nhìn giá của một hạt linh thạch hạ phẩm trên một sạp gần đó — nó đủ để thuê ba gã Địa Tiên đi giết người trong một tháng. Rồi cậu nhìn hạt Vô Cực Nguyên Thạch trong tay lão Đạo Tiên — thứ có thể đưa một Địa Tiên lên Thiên Tiên. Khoảng cách giữa hai thứ ấy chính là khoảng cách giữa cậu và những cường giả thật sự của Vô Cực. Cả một vực thẳm. Và lần đầu tiên kể từ khi rời ba cõi, Lâm Thanh cảm nhận rõ ràng cái vực thẳm ấy — không phải để nản lòng, mà để khắc ghi mình còn phải leo bao xa.

“Vân nhi.” Cậu truyền âm, ánh mắt vẫn dán vào lão Đạo Tiên. “Ghi nhớ nơi này. Ghi nhớ từng gương mặt, từng món hàng, từng cái giá. Một ngày nào đó, khi chúng ta đủ mạnh, chính cái chợ máu này sẽ là nơi đầu tiên ta thay đổi luật chơi.”

Lý Vân khẽ gật, nhưng nàng biết, trước khi nghĩ tới ngày ấy, họ phải sống qua đêm nay đã.

“Rời khỏi đây.” Cậu truyền âm cho Lý Vân. “Ngay bây giờ, chậm rãi, tự nhiên. Đừng chạy. Chạy là chết.”

Hai người bắt đầu lùi dần về phía một lối ra phụ của Chợ Đen, hòa vào dòng tu sĩ đang tản đi sau khi vị Đạo Tiên tuyên bố xong. Từng bước một, Lâm Thanh giữ cho khí tức mình chìm nghỉm giữa đám đông, Đạo Dung Hòa vận hành không ngừng để xóa nhòa sự tồn tại của cả hai.

Họ gần tới lối ra.

Và ngay khoảnh khắc ấy, một giọng nói lảnh lót vang lên từ phía sau, cắt ngang sự hỗn loạn của Chợ Đen như một lưỡi dao:

“Đại nhân! Vị Đạo Tiên đại nhân! Tiểu nhân biết hai kẻ ngài tìm! Chúng đang ở—”

Không phải Câu Tử. Là Lại Bì — gã Tam Sát còn lại, kẻ đã im lặng từ nãy tới giờ. Trong khi Lâm Thanh dồn toàn bộ sự chú ý vào Câu Tử, gã Lại Bì đã lặng lẽ tách ra, và giờ, gã vọt lên không trung, chỉ thẳng tay về phía Lâm Thanh và Lý Vân.

Cả Chợ Đen quay đầu lại.

Hàng vạn ánh mắt, trong đó có ánh mắt sâu như giếng của vị Đạo Tiên áo xám, đồng loạt khóa chặt về phía hai người.

Thời gian như ngưng đọng.

✦ ✦ ✦

Lý Vân phản ứng trước cả cậu. Nàng biết mình yếu, biết Cửu Âm chân khí của mình chẳng là gì trước một Đạo Tiên — nhưng nàng cũng biết, trong cái khoảnh khắc cả Chợ Đen dồn mắt về phía họ, thứ nguy hiểm nhất không phải lão Đạo Tiên, mà là hàng vạn kẻ tham lam đang chực lao vào tranh cướp hạt Nguyên Thạch. Chỉ cần một kẻ động thủ, cả cái chợ này sẽ hóa thành một biển máu, và hai người sẽ bị xé nát trong loạn quân trước khi lão Đạo Tiên kịp ra tay. Nàng lặng lẽ dịch nửa bước, chắn trước Lâm Thanh, Cửu Âm chân khí ngưng tụ nơi đầu ngón tay, sẵn sàng đánh đổi tất cả.

“Đừng.” Lâm Thanh khẽ nắm cổ tay nàng, kéo nàng lại. Bàn tay cậu ấm và vững, và chỉ một cái chạm ấy thôi đã khiến cơn hoảng loạn trong lòng nàng dịu xuống. “Vân nhi, tin ta. Ở đây không đánh được. Đánh là chết. Nhưng chúng ta cũng chưa chết. Chừng nào lão Đạo Tiên kia còn muốn bắt sống ta chứ không phải giết ta, thì ta còn quân bài.” Cậu đưa mắt về phía lão giả áo xám, giọng truyền âm bình thản lạ thường. “Mà lão ta muốn bắt sống ta. Nếu chỉ cần cái xác, lão đã ra tay từ lâu rồi. Lão giữ ta lại, là vì lão cũng nghi ngờ — nghi ngờ ta biết một thứ mà ‘bề trên’ của lão giấu lão.”

Lý Vân nhìn cậu, và trong ánh mắt bình thản ấy, nàng lại thấy cái tia sáng quen thuộc — cái tia sáng của kẻ đang lật ngược thế cờ ngay giữa lúc tưởng như tuyệt vọng. Nàng hít sâu, thu Cửu Âm chân khí lại, lùi về sau lưng cậu, đặt trọn niềm tin vào người đàn ông mà nàng đã đi theo qua cả Hư Không Tận Đầu.

Lâm Thanh không hoảng.

Trong cái khoảnh khắc mà cả biển sao dồn ánh mắt vào mình, cậu lại bình tĩnh đến kỳ lạ. Bởi vì cậu đã trải qua vô số lần như thế nơi ba cõi — cái khoảnh khắc bị dồn tới chân tường, khi mọi con đường đều bị chặn, khi chỉ còn lại một lựa chọn duy nhất: hoặc gục xuống, hoặc bùng lên.

Và Lâm Thanh chưa bao giờ chọn gục xuống.

Gã Lại Bì còn chưa kịp nói hết câu, Lâm Thanh đã động thủ — nhưng không phải nhắm vào Đạo Tiên, mà nhắm vào gã Lại Bì. Một luồng Đạo Dung Hòa vô hình phóng ra, không phải để giết, mà để hòa lấy thanh âm. Câu nói “Chúng đang ở—” của gã Lại Bì đột nhiên tắc nghẹn giữa cổ họng, âm thanh bị dung hòa, tan biến vào hư không, khiến gã há hốc miệng mà không thốt ra được nửa chữ. Cả Chợ Đen chỉ thấy một gã Tam Sát vung tay chỉ trỏ như điên, nhưng câm bặt như kẻ mất tiếng.

Nhưng thế là chưa đủ. Ánh mắt của vị Đạo Tiên đã khóa vào cậu, và lần này, không có Đạo Dung Hòa nào che giấu được nữa.

Lão giả áo xám nhấc chân, bước một bước.

Chỉ một bước, mà lão đã vượt qua nửa Chợ Đen, xuất hiện cách Lâm Thanh chưa đầy trăm trượng, đôi mắt giếng sâu nhìn thẳng vào cậu. Không giận dữ, không vội vàng — chỉ là một sự bình thản lạnh lẽo, sự bình thản của kẻ nắm chắc con mồi đã nằm trong tay.

“Đạo pháp thú vị.” Lão giả khẽ nói, ánh mắt lướt qua tầng sáng trắng còn vương trên tay cậu. “Có thể dung hòa cả âm thanh. Ta đã đi khắp Vô Cực mấy vạn năm, chưa từng thấy Đạo pháp nào như của ngươi. Tiểu tử — ngươi đúng là thứ mà bề trên muốn tìm.”

Lâm Thanh chậm rãi kéo Lý Vân ra sau lưng, thân thể hơi khom xuống thế phòng bị. Cậu biết mình không thể thắng. Một Đạo Tiên — cao hơn cậu tới ba đại cảnh giới — không phải thứ cậu có thể dung hòa hay mượn lực mà thắng được. Trước mặt người này, cậu thật sự chỉ là một hạt bụi.

Nhưng cậu vẫn ngẩng đầu, ánh mắt trong veo nhìn thẳng vào đôi giếng sâu của lão giả.

“Tiền bối.” Cậu chậm rãi nói, giọng bình thản đến mức khiến chính lão Đạo Tiên cũng thoáng nhíu mày. “Vãn bối biết mình không địch nổi tiền bối. Nhưng vãn bối cũng muốn hỏi tiền bối một câu — trước khi tiền bối ra tay.”

“Nói.”

“Tiền bối đã sống mấy vạn năm, đã lên tới Đạo Tiên.” Lâm Thanh nhìn lão. “Vậy tiền bối có bao giờ tự hỏi — vì sao một Đạo Tiên uy chấn cả một vùng như tiền bối, lại phải đích thân đi tìm một Nhân Tiên nhỏ bé như vãn bối, chỉ vì lệnh của ‘bề trên’? Tiền bối mạnh như thế. Nhưng tiền bối vẫn phải cúi đầu. Tiền bối có bao giờ tự hỏi — sợi dây trói cổ tiền bối, nó tên là gì không?”

Đôi mắt giếng sâu của lão Đạo Tiên, lần đầu tiên, khẽ động.

✦ ✦ ✦

Đó là một khoảnh khắc rất ngắn. Ngắn tới mức có lẽ chính lão cũng không nhận ra. Nhưng Lâm Thanh — kẻ cả đời nhìn thấu lòng người — đã bắt được nó. Một tia dao động. Một vết nứt mảnh như sợi tóc trên bức tường bình thản của một Đạo Tiên.

Thì ra ngay cả một Đạo Tiên cũng có sợi dây trói. Thì ra “Đại Đạo Chi Võng” mà người tu sĩ đã chết viết trong ngọc giản là thật — càng mạnh, càng bị trói chặt. Và lão giả này, dưới cái vẻ ngoài uy chấn kia, cũng chỉ là một hạt lúa lớn hơn trong cùng một cánh đồng của Thiên Đình.

“Ngươi…” Giọng lão Đạo Tiên trầm xuống, và lần này mang theo một thứ cảm xúc mà chính lão cũng lâu lắm rồi chưa từng có. “Ngươi biết về Đại Đạo Chi Võng?”

“Vãn bối biết nhiều hơn thế.” Lâm Thanh đáp, và cậu để cho tấm ngọc giản đã tan vỡ — thứ mà cậu đã dung hòa những mảnh vụn vào chính linh hồn mình — khẽ phát ra một tia sáng lam từ giữa hai mày. “Vãn bối biết hai chữ mà cả tiền bối cũng phải quỳ khi nghe. Vãn bối biết vì sao ba cõi của vãn bối lại tỉnh giấc. Và vãn bối biết… con đường thoát khỏi sợi dây trói ấy.”

Ánh sáng lam nơi hai mày cậu bùng lên.

Và lão Đạo Tiên áo xám — kẻ vừa nãy còn nắm chắc con mồi trong tay — đột nhiên biến sắc, lùi lại nửa bước, đôi mắt giếng sâu lần đầu tiên trong mấy vạn năm ánh lên một thứ mà Lâm Thanh không ngờ tới:

Không phải sát ý.

Mà là khát khao.

“Con đường… thoát khỏi sợi dây trói?” Lão giả thì thầm, giọng run rẩy, và bàn tay đang cầm hạt Vô Cực Nguyên Thạch khẽ siết chặt lại. “Tiểu tử… ngươi vừa nói… con đường thoát?”

Cả Chợ Đen Tinh Vực chết lặng. Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra — vì sao một Đạo Tiên uy chấn thiên hạ lại đứng khựng trước một Nhân Tiên nhỏ bé, run rẩy như kẻ vừa nhìn thấy thứ mình đã tìm kiếm suốt cả một Kỷ Nguyên.

Chỉ có Lâm Thanh hiểu. Cậu vừa gieo xong hạt giống nguy hiểm nhất, và cũng quý giá nhất, kể từ khi bước vào Vô Cực. Một canh bạc mà nếu thua, cậu chết ngay tại chỗ. Còn nếu thắng—

Cậu chậm rãi mỉm cười, ánh mắt không rời khỏi lão Đạo Tiên đang chấn động.

“Tiền bối muốn nghe.” Cậu khẽ nói. “Vậy thì, chúng ta cần nói chuyện — ở một nơi không có tai mắt của Thiên Đình. Tiền bối dám không?”

Bàn tay lão Đạo Tiên siết chặt hạt Nguyên Thạch. Đôi mắt giếng sâu nhìn cậu chằm chằm, giằng xé giữa mệnh lệnh của “bề trên” và một khát khao đã bị chôn vùi suốt vạn năm. Và cả Chợ Đen Tinh Vực nín thở chờ đợi câu trả lời của người có thể quyết định sinh tử của hai kẻ vừa bước chân vào biển sao — không biết rằng, phía trên tầng cao nhất của hang động, trong bóng tối, một tà áo trắng tinh khôi vừa lặng lẽ hiện ra, và một đôi mắt lạnh như băng vạn năm đang mỉm cười nhìn xuống tất cả.