Công thức nấu ăn

Cách làm miến xào chay

Sống trẻ

Thở một chút

Sống Việt Nam

Chương 58: Đêm Trước Ngã Rẽ

Đêm ở Tinh phủ không giống bất cứ đêm nào Lâm Thanh từng biết.

Không có mặt trăng, không có bóng tối. Chỉ có biển sao trải rộng vô tận ngoài khung cửa sổ, muôn ngàn tinh tú lấp lánh xoay chuyển chậm rãi, đổ xuống gian phòng một thứ ánh sáng bạc mờ ảo. Nhưng nếu nhìn kỹ, Lâm Thanh nhận ra cứ một lúc lại có một ngôi sao khẽ tối đi, nhấp nháy vài lần rồi tắt hẳn — như một ngọn nến bị gió thổi. Biển sao đang chết, đúng như lời Tinh Chủ.

Lý Vân ngồi bên mép giường ngọc, ôm gối, mắt đăm đăm nhìn ra khoảng không.

“Ta cứ nghĩ mãi,” nàng khẽ nói. “Nếu ta ở lại, để Tinh Chủ dạy ta khống chế Cửu Âm, biết đâu ta thật sự có thể cứu được Tinh Vực này. Ba mươi hai người đã chết vì ta. Có lẽ đó là cách duy nhất ta chuộc lỗi.”

Lâm Thanh ngồi xuống cạnh nàng. “Hoặc đó chính là cách Tinh Chủ trói nàng lại. Người ta cho nàng cảm giác tội lỗi, rồi cho nàng một con đường ‘chuộc lỗi’ — mà con đường ấy dẫn thẳng vào việc trở thành công cụ của người ta. Đó là cái bẫy tinh vi nhất, Vân nhi. Bẫy không giam thân, mà giam lòng.”

Lý Vân im lặng. Nàng biết cậu nói đúng, nhưng lý trí và cảm giác tội lỗi là hai thứ khác nhau.

“Vậy chàng nghĩ chúng ta nên làm gì?” nàng hỏi.

Lâm Thanh không trả lời ngay. Cậu đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, nhìn xuống. Từ đây có thể thấy toàn cảnh Tinh phủ — những tòa lầu các bằng ngọc treo lơ lửng giữa hư không, nối với nhau bằng những cây cầu ánh sáng, tất cả xoay quanh một tòa tháp trung tâm cao vút nơi Tinh Chủ ngự trị. Đẹp đẽ, nguy nga, và giăng đầy cạm bẫy.

✦ ✦ ✦

“Ta không tin Tinh Chủ.” Lâm Thanh nói. “Không phải vì người ấy độc ác — mà vì người ấy quá lạnh lùng. Một kẻ sẵn sàng hy sinh ba mươi hai đệ tử của chính mình chỉ để làm một cuộc thử nghiệm, thì khi cần, cũng sẽ sẵn sàng hy sinh nàng. Nàng với người ấy không phải một con người, mà là một cái lò, một công cụ tái phân phối sinh cơ. Khi nào công cụ ấy hết giá trị, hoặc trở nên quá nguy hiểm…”

“Người ta sẽ vứt bỏ ta.” Lý Vân nói nốt.

“Hoặc tệ hơn — hút cạn nàng để thu hồi thứ người ta đã đầu tư.” Lâm Thanh quay lại. “Nhưng nếu chúng ta trốn ngay bây giờ, chúng ta sẽ thành kẻ mắc nợ máu, bị cả Tinh phủ truy sát khắp biển sao. Với thân thể nàng chưa hồi phục, với… với tình trạng hiện tại, chúng ta khó lòng đi xa.”

Cậu suýt buột miệng nói ra mảnh Cửu Âm trong người mình. Cậu ngậm lại kịp lúc.

Nhưng cơn lạnh lại dâng lên đúng khoảnh khắc ấy — như thể mảnh Cửu Âm nghe thấy cậu nhắc tới nó. Lần này mạnh hơn lần trước. Đan điền cậu buốt giá, và cái đói cào xé trong kinh mạch, đòi hỏi, gào thét. Trước mắt Lâm Thanh, sinh cơ của Lý Vân — dù nàng là Cửu Âm — vẫn hiện lên rực rỡ như một ngọn lửa ấm. Và một phần trong cậu thèm nó.

“Lâm Thanh!” Lý Vân hốt hoảng đứng bật dậy. Nàng vừa nhìn thấy một lớp sương trắng mỏng đang loang trên mu bàn tay cậu, những đường vân băng giá bò lên từ cổ tay như rễ cây. “Cái gì trên tay chàng thế kia?”

Cậu vội giấu tay ra sau lưng, dồn Đạo Dung Hòa trấn áp. Lớp sương tan đi. Nhưng đã quá muộn.

“Cho ta xem.” Giọng Lý Vân run rẩy. “Ngay bây giờ.”

Lâm Thanh nhìn vào đôi mắt nàng — đôi mắt vừa mới thoát khỏi địa ngục, giờ lại đầy hoảng sợ. Cậu thở dài. Cậu không thể giấu mãi được.

“Khi ta cứu nàng,” cậu chậm rãi nói, “ta dùng Đạo Dung Hòa dẫn cái đói của Cửu Âm thành dòng tuần hoàn. Nhưng có một mảnh… một mảnh nhỏ của nó đã men theo sợi liên kết song tu giữa chúng ta, và trú vào kinh mạch của ta. Ta mang nó từ hôm ấy đến giờ.”

✦ ✦ ✦

Lý Vân chết lặng. Rồi nước mắt nàng trào ra.

“Vì sao chàng không nói với ta?” Nàng nắm lấy vạt áo cậu, giọng vỡ vụn. “Chàng gánh cái thứ đó suốt bao nhiêu ngày qua, chịu đựng nó một mình, chỉ để ta không phải đau lòng thêm? Chàng có biết như thế còn tàn nhẫn với ta hơn không? Nếu chàng có mệnh hệ gì, ta sẽ sống thế nào?”

“Vì ta không muốn thấy nàng gục ngã thêm lần nữa.” Lâm Thanh dịu dàng gỡ tay nàng, nắm lấy. “Nàng vừa trải qua điều khủng khiếp nhất đời. Ta là người song tu với nàng — gánh vác cho nàng là chuyện đương nhiên.”

Nàng lắc đầu, khóc nức nở. Nhưng rồi, giữa cơn nức nở ấy, một thứ khác dần trỗi dậy trong ánh mắt nàng — không phải nỗi tuyệt vọng, mà là quyết tâm.

“Được.” Nàng lau nước mắt, đứng thẳng dậy. “Vậy thì từ giờ, không ai gánh một mình nữa. Chúng ta là một. Cửu Âm trong người ta, và mảnh Cửu Âm trong người chàng — chúng cùng một gốc. Nếu ta học được cách khống chế phần của mình, có lẽ ta cũng giúp được chàng ghìm phần của chàng.”

Lâm Thanh nhìn nàng, lòng dâng lên một thứ ấm áp. “Nàng nói đúng. Chúng ta là một.”

“Vậy thì,” Lý Vân hít một hơi, “chàng đã có quyết định chưa? Ở lại, hay đi?”

Lâm Thanh nhìn ra biển sao đang chết dần ngoài cửa sổ, rồi nhìn xuống bàn tay mình — nơi lớp sương băng vừa lui đi, để lại làn da lạnh ngắt.

“Chúng ta không ở lại làm công cụ cho Tinh Chủ.” cậu nói, giọng dứt khoát. “Nhưng cũng không bỏ chạy như hai kẻ tội đồ đói khát. Ta có một cách thứ ba.”

“Cách nào?”

“Tinh Chủ cần Cửu Âm để cứu Tinh Vực. Đó là điểm yếu của người ấy — người ấy cần chúng ta. Vậy thì thay vì làm công cụ bị sai khiến, chúng ta lập giao kèo. Một giao kèo mà chúng ta nắm quyền chủ động: giúp Tinh phủ, nhưng theo điều kiện của chúng ta. Đổi lại, ta buộc Tinh Chủ phải giúp ta tìm cách trấn áp — hoặc gột bỏ — mầm Cửu Âm trong người ta. Cả một Tinh Vực, hẳn phải cất giấu những công pháp cổ xưa có thể làm điều đó.”

Mắt Lý Vân sáng lên. “Lấy chính thứ Tinh Chủ muốn để mặc cả lấy thứ chúng ta cần.”

“Đúng vậy. Nhưng để làm được điều đó,” Lâm Thanh siết chặt tay nàng, “ta phải cho Tinh Chủ thấy rằng ta không phải kẻ có thể bị ép. Ngày mai, khi gặp lại, ta sẽ đặt điều kiện trước.”

✦ ✦ ✦

Nhưng cả hai đều không biết, ở tòa tháp trung tâm xa xa, Tinh Chủ không phải người duy nhất đang dõi theo họ đêm ấy.

Trong bóng tối của Chợ Đen Tinh Vực — cái chợ trôi nổi giữa hai vì sao chết, nơi mua bán mọi thứ cấm kỵ — một lão nhân mù ngồi trước quầy hàng phủ vải đen. Trước mặt lão là một chiếc chuông đồng cổ đặt trên nhung đỏ. Chiếc chuông vốn im lìm suốt ngàn năm, đêm nay bỗng khẽ ngân lên một tiếng, rung nhẹ, tự thân phát sáng.

Lão nhân mù nhếch mép cười, để lộ hàm răng đen.

“Cửu Âm… đã tỉnh.” Lão thì thầm, những ngón tay khô gầy vuốt ve thành chuông. “Không chỉ tỉnh — mà còn tách ra, gieo mầm sang một kẻ khác. Thú vị. Thú vị lắm. Đã bao lâu rồi ta mới lại ngửi thấy mùi của thể chất nguyên thủy trong cõi Vô Cực này.”

Lão đứng dậy, khoác lên vai một tấm áo choàng cũ nát, chống gậy bước ra khỏi quầy. Phía sau lão, những cái bóng khác trong Chợ Đen cũng lặng lẽ ngẩng đầu, ánh mắt đồng loạt hướng về phía Tinh phủ xa xăm.

“Đi thôi.” Lão nói với những cái bóng. “Có hai món hàng quý vừa xuất hiện trên đời. Một Cửu Âm hoàn chỉnh, và một Cửu Âm non đang lớn. Ai chiếm được chúng, kẻ đó sẽ nắm chìa khóa của cả Tinh Vực. Tinh Chủ tưởng lão ta là người duy nhất biết điều đó sao?”

Tiếng chuông đồng lại ngân lên một lần nữa, vọng vào biển sao, tan giữa muôn ngàn tinh tú đang lụi tàn.

Và ở gian phòng ngọc phía Đông Tinh phủ, giữa giấc ngủ chập chờn, Lâm Thanh bỗng thấy lạnh sống lưng — dù cậu không biết vì sao. Cậu chỉ cảm thấy, ở đâu đó rất xa, có một ánh mắt vừa mở ra trong bóng tối, và nó đang nhìn về phía cậu.

Mầm băng trong kinh mạch cậu, đáp lại ánh mắt vô hình ấy, khẽ nảy thêm một chồi.