Thiên Cơ các không cho hạ giới có nhiều thời gian để chuẩn bị. Chỉ ít lâu sau, vết nứt trên bầu trời mở rộng ra đến cực hạn, và một đại quân ma tu hùng hậu của Thượng giới ồ ạt tràn xuống như thác lũ, chính thức mở màn cho cuộc xâm lấn quy mô lớn. Chúng dựng nên giữa không trung một trận pháp khổng lồ hình bánh xe, ngày đêm hút lấy linh khí của cả một vùng đất rộng lớn để duy trì sự ổn định cho cánh cổng nối liền hai thế giới.
Lâm Thanh dẫn đầu liên minh chính đạo, cùng với các đồng minh đến từ Thanh Vân tông và các tông môn lân cận, tập kết tại bình nguyên Thương Lang rộng lớn để nghênh chiến. Hai bên nhanh chóng lao vào một trận giao tranh khốc liệt chưa từng có trong lịch sử hạ giới. Kiếm quang chói lòa và ma khí đen kịt đan xen vào nhau, nhuộm đỏ và nhuộm đen cả một góc trời rộng lớn. Tiếng hô xung trận, tiếng pháp bảo nổ vang, tiếng gào thét chiến đấu vang vọng khắp bình nguyên.
Cổ Lăng Thiên, dù tu vi đã suy yếu sau bao năm bị phong ấn, vẫn dùng chút sức lực ít ỏi cùng kiến thức cổ xưa uyên thâm của mình để tìm ra điểm yếu ẩn giấu trong trận pháp bánh xe của địch, rồi đích thân ra tay phá vỡ được một góc của nó. Hành động quả cảm này đã tạo ra một khe hở vô cùng quý giá, giúp cho phe chính đạo giảm bớt được áp lực và có cơ hội tổ chức phản công.
Giữa trung tâm chiến trường ác liệt, Lâm Thanh đối đầu trực diện với vị phó các chủ của Thiên Cơ các, một cường giả đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần đáng sợ. Dù Lâm Thanh lúc này mới chỉ ở cảnh giới Nguyên Anh đỉnh phong, vẫn còn kém đối thủ một đại cảnh giới, nhưng nhờ vào sự tinh diệu khôn lường của Thiên Đạo Quyết cùng một ý chí chiến đấu kiên cường không gì lay chuyển nổi, cậu vẫn giằng co ngang ngửa, khiến vị phó các chủ kia phải hết sức kinh ngạc và dè chừng.
Trong khi đó, Lý Vân kích phát Cửu Âm thánh thể đến tận cùng giới hạn, tạo nên hết đợt băng phong khổng lồ này đến đợt khác, vừa giam giữ và tiêu diệt bớt quân địch, vừa che chở bảo vệ các đồng minh khỏi những đòn tấn công hiểm ác. Các vị sư tỷ muội và đệ tử chính đạo cũng đều liều mình chiến đấu một cách quả cảm, không một ai chịu lùi bước nửa phân. Nhưng quân Thượng giới quá đông đảo và quá mạnh mẽ, không ít người trong liên minh đã anh dũng ngã xuống để bảo vệ phòng tuyến, để bảo vệ quê hương và những người thân yêu của mình.
Trận chiến cứ thế giằng co kéo dài suốt ba ngày ba đêm liên tục không ngừng nghỉ, không một bên nào chịu lùi bước. Máu của cả hai phe nhuộm đỏ cả một vùng bình nguyên Thương Lang rộng lớn. Cuối cùng, bằng tất cả sự đoàn kết một lòng và những hy sinh cao cả, liên minh chính đạo cũng đẩy lui được đợt tấn công đầu tiên đầy hung hãn của Thiên Cơ các. Nhưng cái giá phải trả là vô cùng đắt đỏ và xót xa. Rất nhiều đồng đạo đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường, và bản thân Cổ Lăng Thiên cũng vì gắng sức phá trận mà bị trọng thương, khí tức suy yếu đi trông thấy.
Đứng lặng giữa chiến trường ngổn ngang sau cơn binh lửa, đưa mắt nhìn những thi thể của đồng đội và khung cảnh hoang tàn đổ nát xung quanh, Lâm Thanh lặng lẽ nắm chặt nắm tay đến mức rớm cả máu. Nỗi đau mất mát và gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai của cậu. Cậu hiểu một cách sâu sắc rằng, đợt tấn công vừa rồi mới chỉ là sự khởi đầu cho một cơn bão lớn hơn. Muốn thực sự chấm dứt tất cả, muốn bảo vệ được những người còn lại, cậu phải mạnh hơn nữa, phải bước lên cảnh giới Hóa Thần và đối mặt trực tiếp với chính các chủ của Thiên Cơ các. Cậu không còn đường lui, cũng tuyệt đối không cho phép bản thân mình lùi bước.