Sống Việt Nam

Chương 6: Bóng tối ma đạo

Những ngày tháng tu luyện ở Thanh Vân tông không hề yên ả và êm đềm như Lâm Thanh từng tưởng tượng. Nơi biên giới phía bắc xa xôi, một thế lực ma đạo tàn bạo và khát máu mang tên Huyết Ma giáo đang dần dần trỗi dậy mạnh mẽ. Chúng tàn sát tu sĩ chính đạo không gớm tay, cướp đoạt linh mạch, dùng máu tươi và linh hồn của vô số sinh linh để luyện chế tà công, gieo rắc kinh hoàng và chết chóc khắp các thành trấn. Những tin dữ liên tục được truyền về tông môn, khiến bầu không khí ngày một trở nên nặng nề, u ám.

Trong một lần được tông môn phái ra ngoài lịch luyện cùng các sư huynh đệ, Lâm Thanh đã tận mắt chứng kiến hậu quả khủng khiếp do Huyết Ma giáo gây ra. Cả một thôn trang vốn trù phú và đông đúc giờ đây chỉ còn lại một đống tro tàn hoang lạnh, thi thể người nằm la liệt khắp nơi, linh khí của cả vùng bị hút cạn kiệt đến mức ngay cả cây cỏ cũng khô héo úa tàn. Cảnh tượng tang thương và rùng rợn ấy khắc sâu vào tâm trí cậu, khơi dậy trong lòng cậu một quyết tâm mãnh liệt: cậu phải tu luyện cho thật mạnh mẽ để có đủ sức bảo vệ những người dân vô tội khỏi kiếp nạn.

Trong khi đó, tại Thanh Vân tông, lòng đố kỵ của Triệu Hùng đối với Lâm Thanh ngày một lớn dần lên như ngọn lửa âm ỉ. Không cam tâm để một kẻ xuất thân hèn kém che lấp hoàn toàn ánh hào quang của mình, hắn âm thầm tìm mọi cách để hãm hại cậu. Tệ hại và mù quáng hơn cả, vì lòng tham vô đáy và sự ganh ghét điên cuồng, Triệu Hùng đã bí mật cấu kết với một sứ giả của Huyết Ma giáo đang trà trộn trong vùng, mưu đồ mượn bàn tay tàn độc của ma đạo để trừ khử Lâm Thanh và độc chiếm các nguồn tài nguyên tu luyện quý giá của tông môn.

Hắn bắt đầu âm thầm tung ra những tin đồn thất thiệt và độc địa, bịa đặt rằng Lâm Thanh thực chất đang lén lút tu luyện ma công, rằng linh căn ngũ sắc kỳ lạ của cậu thực ra là một loại tà căn nguy hiểm. Những lời gièm pha hiểm độc ấy được lặp đi lặp lại, dần dần gieo rắc sự nghi ngờ trong lòng một số vị trưởng lão vốn đã không ưa cậu, khiến cho vị thế của Lâm Thanh trong tông môn trở nên vi tế và bấp bênh.

Cổ Lăng Thiên từ nơi sơn dã xa xôi, qua sự cảm ứng huyền diệu với thiên địa, dường như đã linh cảm được điềm chẳng lành đang dần vây quanh người đồ đệ của mình. Ông bí mật vận dụng thuật truyền âm nhập mật, dặn dò Lâm Thanh nhất định phải hết sức cẩn trọng, không được tin tưởng bất kỳ ai một cách dễ dàng. Đặc biệt, ông tiết lộ một điều khiến Lâm Thanh vô cùng chấn động: Huyết Ma giáo năm xưa chính là thế lực đứng đằng sau vụ phản bội đã hãm hại ông, và bí mật lớn nhất mà chúng theo đuổi suốt bao năm có liên quan mật thiết đến một cảnh giới truyền thuyết mang tên Thiên Đạo Vô Cực.

Mang trong lòng đầy những nghi vấn và cảnh giác, Lâm Thanh bắt đầu âm thầm điều tra. Cậu để ý thấy gần đây trong tông môn liên tục xảy ra những vụ đệ tử mất tích một cách vô cùng bí ẩn, không để lại dấu vết. Lần theo từng manh mối nhỏ một cách kiên nhẫn, cậu phát hiện ra rằng tất cả những vụ việc ấy đều có liên quan đến một mật thất được giấu kín sâu dưới lòng đất của Tàng Kinh các, nơi mà Triệu Hùng thường xuyên lui tới vào lúc nửa đêm với vẻ mặt lén lút đầy khả nghi.

Một đêm không trăng, gió lạnh thổi từng cơn rít qua các mái hiên, Lâm Thanh nén hơi thở, vận pháp ẩn thân che giấu khí tức, rồi lặng lẽ bám theo từng bước chân của Triệu Hùng. Cậu thấy hắn đi qua những hành lang vắng vẻ tối tăm, rồi khẽ mở một cánh cửa đá được ngụy trang khéo léo, lần xuống một mật thất sâu hun hút dưới lòng đất, nơi tỏa ra một luồng âm khí lạnh lẽo.

Núp mình trong bóng tối, Lâm Thanh kinh hãi đến mức tim như ngừng đập khi chứng kiến một cảnh tượng rợn người ngay trước mắt. Trong mật thất, Triệu Hùng đang quỳ rạp trước một ma trận đen kịt được khắc đầy những phù văn quái dị, ngoằn ngoèo. Hắn đang dùng máu tươi của chính các đệ tử mất tích để làm vật hiến tế, từng bước kích hoạt trận pháp tà ác, một luồng ma khí lạnh lẽo và đậm đặc từ đó cuồn cuộn bốc lên không ngừng.

Bóng tối của ma đạo, hóa ra đã âm thầm len lỏi và bám rễ vào tận trung tâm của một tông môn chính đạo lừng lẫy như Thanh Vân tông từ lúc nào mà không một ai hay biết. Đứng lặng trong bóng tối, chứng kiến tất cả, Lâm Thanh nắm chặt nắm tay đến mức các khớp ngón tay kêu răng rắc. Cậu hiểu rằng, một trận phong ba tanh máu, một cuộc thanh trừng khốc liệt, sắp sửa ập xuống tông môn này. Và cậu, dù muốn hay không, cũng đã bị cuốn vào ngay tâm điểm của cơn bão ấy.