Ngày kỳ thi tuyển đệ tử của Thanh Vân tông diễn ra, hàng nghìn thiếu niên tài tuấn từ khắp các vùng lân cận đổ về, ai nấy đều mang theo hoài bão được bước vào cửa tiên môn. Lâm Thanh đứng lẫn giữa biển người, bộ áo vải đơn sơ của cậu nổi bật một cách lạc lõng giữa những bộ trang phục lụa là gấm vóc. Thế nhưng, ánh mắt cậu vẫn bình thản, không chút tự ti, cũng không chút kiêu căng.
Vòng thi đầu tiên là kiểm tra linh căn. Từng thí sinh lần lượt đặt tay lên một khối linh thạch lớn để đo lường tư chất. Phần đông chỉ khiến khối đá phát ra ánh sáng yếu ớt. Khi đến lượt Lâm Thanh, cậu vừa đặt tay lên, cả khối linh thạch bỗng bừng sáng rực rỡ, phát ra hào quang ngũ sắc chói lòa, chiếu sáng cả khoảng sân rộng.
Các vị trưởng lão giám khảo đang ngồi uống trà bỗng đồng loạt đứng bật dậy, gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ. Một vị trưởng lão run giọng thốt lên đó là Thiên Linh căn trong truyền thuyết, loại linh căn ngàn năm mới xuất hiện một lần. Tin tức lập tức lan đi như một cơn gió lớn, khiến cả trường thi xôn xao, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chàng thiếu niên áo vải.
Chỉ trong chốc lát, Lâm Thanh từ một kẻ vô danh trở thành tâm điểm chú ý của cả Thanh Vân tông. Nhiều vị trưởng lão bắt đầu xôn xao bàn tán, không ít người đã âm thầm có ý muốn thu cậu làm đệ tử thân truyền. Nhưng cũng chính từ giây phút ấy, trong bóng tối, những ánh mắt đố kỵ và oán hận cũng bắt đầu nhen nhóm, dõi theo cậu.
Vòng thi thứ hai là vượt qua Vân Lâu, một tòa tháp ảo cảnh chín tầng, được dựng nên để thử thách cả thực lực lẫn đạo tâm của thí sinh. Càng lên cao, ảo cảnh càng đáng sợ, đánh thẳng vào nỗi sợ hãi sâu kín nhất trong lòng mỗi người. Rất nhiều thí sinh phải bỏ cuộc ngay từ tầng thứ ba, gục ngã trước những ảo ảnh do chính tâm trí họ tạo ra.
Lâm Thanh bước vào Vân Lâu. Nhờ đạo tâm đã được tôi luyện qua cửa ải tâm ma năm xưa, cậu giữ được sự tĩnh tại trước mọi ảo cảnh. Cậu thấy lại cảnh người thân qua đời, thấy cảnh mình thất bại nhục nhã, nhưng lần này cậu không còn bị dao động. Cậu hiểu rằng tất cả chỉ là ảo ảnh, là thử thách của lòng người. Cứ thế, cậu lần lượt vượt qua từng tầng tháp một cách vững vàng.
Khi mặt trời còn chưa lặn, Lâm Thanh đã đứng trên tầng cao nhất của Vân Lâu, là một trong số rất ít thí sinh vượt qua trọn vẹn thử thách. Gió trên đỉnh tháp thổi tung tà áo bạc màu của cậu, nhưng dáng đứng của cậu lại hiên ngang như một cây tùng giữa bão.
Trên đỉnh tháp, cậu lại tình cờ gặp Lý Vân. Nàng mỉm cười rạng rỡ chúc mừng cậu, ánh mắt ánh lên niềm vui chân thành xen lẫn cảm phục. Hai người cùng đứng ngắm cảnh hoàng hôn phủ một màu vàng cam ấm áp lên toàn bộ Thanh Vân sơn trùng điệp. Trong khoảnh khắc bình yên hiếm có ấy, cả hai đều cảm thấy lòng mình tràn đầy hoài bão về con đường tu tiên rộng lớn phía trước.
Sau kỳ thi, Lâm Thanh chính thức trở thành đệ tử nội môn của Thanh Vân tông, được phân vào Thanh Phong viện. Tài năng thiên phú của cậu nhanh chóng tỏa sáng, khiến cậu trở thành ngôi sao mới được kỳ vọng nhất. Nhưng ánh hào quang ấy cũng đồng thời chiêu mời không ít kẻ ghen ghét, trong đó nổi bật nhất là Triệu Hùng, con trai của một vị trưởng lão quyền thế trong tông môn, kẻ vốn quen được tâng bốc nay phải chịu cảnh bị một thăng tiên khách quê mùa che lấp. Sóng gió, từ đây mới thực sự bắt đầu.