Sống Việt Nam

Chương 4: Tiên tử Lý Vân

Ba năm khổ tu trên núi Vân Lĩnh trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Dưới sự dìu dắt tận tâm của Cổ Lăng Thiên, cộng với thiên phú hiếm có và sự khổ luyện không ngừng nghỉ, Lâm Thanh tiến bộ thần tốc, đã đột phá đến tầng đỉnh phong của cảnh giới Luyện Khí. Một ngày nọ, lão nhân gọi cậu đến trước mặt, ôn tồn nói rằng đã đến lúc đồ đệ phải xuống núi lịch luyện, mở rộng kiến văn và tìm kiếm cơ duyên gia nhập một đại tông môn, bởi ếch ngồi đáy giếng thì mãi mãi không thể nào thấy được bầu trời rộng lớn ngoài kia.

Lâm Thanh quỳ lạy bái biệt sư phụ, lần đầu tiên trong đời rời khỏi vùng núi non đã gắn bó với cả tuổi thơ cơ cực của mình. Sau nhiều ngày đường, cậu đặt chân đến Thanh Vân thành, một tòa thành trì phồn hoa và sầm uất bậc nhất trong vùng. Trước mắt cậu mở ra cả một thế giới hoàn toàn mới lạ: phố xá tấp nập những tu sĩ áo gấm lụa là, linh thú kéo xe lướt đi trên không trung, các cửa hàng san sát bày bán pháp khí và đan dược tỏa ra hào quang lấp lánh. Mọi thứ đều khiến chàng thiếu niên xuất thân từ sơn thôn nghèo khó không khỏi choáng ngợp và tò mò.

Đang mải mê dạo bước trên phố, Lâm Thanh bị thu hút bởi một buổi đấu giá pháp bảo náo nhiệt trong một tửu lâu lớn. Cậu len lỏi vào bên trong, và giữa đám đông chật ních, ánh mắt cậu chợt như bị một thỏi nam châm hút lấy nơi một nữ tử khoác áo trắng. Nàng đẹp tựa tiên tử giáng trần, làn da trắng nõn như tuyết, ánh mắt trong veo mà kiêu hãnh, khí chất thanh cao thoát tục khiến cả gian phòng ồn ào như sáng bừng lên. Đó chính là Lý Vân, một đệ tử nội môn của Thanh Vân tông, một trong những đại tông môn lừng danh nhất cả vùng.

Buổi đấu giá đang diễn ra sôi nổi thì một biến cố bất ngờ xảy đến. Một gã công tử ăn mặc xa hoa, cậy thế nhà giàu có quyền thế, đã ngang nhiên ức hiếp một lão thương nhân để cướp đoạt món pháp bảo mà ông vừa vất vả đấu giá được. Lão thương nhân van xin trong tuyệt vọng, nhưng tất cả những người xung quanh đều cúi mặt im lặng, không một ai dám lên tiếng vì khiếp sợ thế lực của gã.

Lý Vân chứng kiến cảnh bất công ấy thì không thể nào nhịn được, nàng bước thẳng ra can thiệp. Nàng lạnh giọng yêu cầu gã công tử phải trả lại món đồ cho lão thương nhân tội nghiệp. Nhưng gã kia chẳng những không hề e sợ, mà còn nổi giận, ra hiệu cho tên hộ vệ thân cận của mình, vốn là một tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong, lập tức ra tay với nàng.

Trong khoảnh khắc nguy cấp ngàn cân treo sợi tóc ấy, một bóng người lao vút tới. Lâm Thanh không một chút do dự bước ra chắn ngay trước mặt Lý Vân, vung tay tung ra một quyền. Quyền phong ấy mang theo lĩnh ngộ tinh diệu của Thiên Đạo Quyết, vừa mạnh mẽ vừa biến hóa khôn lường, đánh thẳng vào người tên hộ vệ, khiến hắn bay ngược ra phía sau, đập mạnh vào tường rồi bất tỉnh nhân sự. Cả gian phòng đang ồn ào bỗng lặng đi trong kinh ngạc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chàng thiếu niên áo vải mộc mạc.

Gã công tử thấy tình thế bất lợi thì hoảng sợ, vội vàng dẫn đám tùy tùng tháo chạy, nhưng không quên buông lại những lời đe dọa cay độc. Lão thương nhân được cứu thì rối rít chắp tay cảm tạ Lâm Thanh và Lý Vân không ngớt lời, rồi mới lui đi. Lúc này, Lý Vân mới có dịp quay sang nhìn kỹ chàng thiếu niên vừa ra tay nghĩa hiệp giúp mình.

Nàng không khỏi kinh ngạc khi nhận ra, dù ăn mặc mộc mạc quê mùa, nhưng thân thủ của chàng lại vô cùng phi phàm, chỉ một quyền đã đánh bại được một tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong mà dường như không hề tốn chút sức lực nào. Hai người trò chuyện đôi câu. Khi biết được Lâm Thanh chỉ mới tu luyện vỏn vẹn vài năm mà đã có thực lực đáng kinh ngạc như vậy, lại còn xuất thân từ một sơn thôn nghèo nàn, không thầy không phái danh tiếng, Lý Vân càng thêm phần sửng sốt và khâm phục.

Trong lòng nàng dấy lên sự cảm phục chân thành và một nỗi tò mò khó tả trước người thiếu niên kỳ lạ này. Nàng chân thành khuyên Lâm Thanh nên thử tham gia kỳ thi tuyển đệ tử của Thanh Vân tông sắp sửa diễn ra. Với thiên phú và thực lực hiếm có ấy, chàng chắc chắn sẽ có được một chỗ đứng vững chắc, không nên để mai một tài năng nơi chốn dân dã.

Lâm Thanh gật đầu mỉm cười cảm tạ. Khi nhìn sâu vào đôi mắt trong veo như nước hồ thu mùa thu của nàng, trong lòng cậu chợt dâng lên một cảm giác lạ lùng, vừa ấm áp vừa xao xuyến, một thứ cảm giác mà cả mười sáu năm cuộc đời cơ cực cậu chưa từng một lần trải qua. Cậu không hề biết rằng, kể từ chính khoảnh khắc tình cờ gặp gỡ ấy, định mệnh của hai người đã lặng lẽ được buộc vào nhau bằng một sợi tơ duyên, mong manh mà bền chặt, để rồi sẽ cùng nhau trải qua biết bao sóng gió thăng trầm của cả một đời tu tiên dằng dặc phía trước.