Sống trẻ

Thở một chút

Xu hướng kiến trúc nội thất

3 phong cách thiết kế nội thất nhà phố 100m2

Sống Việt Nam

Chương 11: Sóng gió tái khởi

Ba năm bình yên đã trôi qua dưới chân núi Vân Lĩnh. Lâm Thanh và Lý Vân sống một cuộc đời giản dị mà hạnh phúc, ngày ngày cùng nhau trồng linh thảo, chăm sóc mảnh vườn nhỏ trước nhà, đêm đêm lại ngồi trên phiến đá đầu thôn ngắm sao trời và kể cho nhau nghe những câu chuyện cũ. Những vết thương lòng đau đớn năm xưa dần dần được thời gian và tình yêu chữa lành, tiếng cười đã trở lại rạng rỡ trên gương mặt của cả hai người. Tưởng chừng như mọi phong ba bão táp khốc liệt của chốn giang hồ đã hoàn toàn lùi xa vào dĩ vãng.

Nhưng đạo trời vốn dĩ vô thường, không gì là vĩnh viễn. Gần đây, Lâm Thanh bắt đầu nhận thấy những biến động hết sức kỳ lạ của thiên địa. Linh khí trong cả vùng bỗng trở nên bất ổn, lúc thì cuồn cuộn dâng trào, lúc lại tĩnh lặng một cách bất thường đến rợn người. Đàn linh thú trong rừng sâu tỏ ra vô cùng bồn chồn, lo sợ, chúng thường ngẩng đầu nhìn chằm chằm về phương bắc rồi cất tiếng gầm gừ đầy bất an.

Một đêm nọ, khi hai người đang ngồi tĩnh tâm luyện công dưới ánh trăng, bầu trời nơi phương bắc bỗng nhiên rạn nứt. Một vết nứt mờ ảo dần xuất hiện giữa tầng mây đen, và từ trong vết nứt ấy, một luồng áp lực khủng khiếp từ trên cao đè ập xuống, bao trùm lên cả một vùng đất rộng lớn. Áp lực ấy nặng nề và uy nghiêm đến mức khiến muông thú khắp núi rừng hoảng loạn bỏ chạy tán loạn, cây cối rạp mình sát đất như đang quỳ lạy trước một thế lực vô hình nào đó.

Lâm Thanh đang trong trạng thái nhập định sâu chợt cảm thấy đan điền nhói lên một cơn đau. Viên Đạo Văn Kim Đan trong cơ thể cậu, vốn đã ngưng tụ vững chắc, bỗng rung lên bần bật không ngừng, như thể đang cộng hưởng với một thứ gì đó vô cùng xa xôi và mạnh mẽ ở tận trên cao kia. Cậu lập tức mở bừng mắt, đứng bật dậy và bước nhanh ra giữa sân.

Ngẩng đầu nhìn vết nứt mờ ảo đang khẽ phát ra thứ ánh sáng kỳ lạ giữa bầu trời đêm, trực giác nhạy bén của một cường giả từng nhiều lần trải qua lằn ranh sinh tử mách bảo cậu rằng đây tuyệt đối không phải là một hiện tượng tự nhiên thông thường. Đó là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy có ai đó, hoặc một thế lực hùng mạnh nào đó, từ một thế giới cao hơn đang dõi mắt nhìn xuống hạ giới, đang ráo riết tìm kiếm một thứ gì đó.

Lý Vân cũng bước ra theo, gương mặt thanh tú thoáng vẻ lo âu. Nàng khẽ kể rằng gần đây Cửu Âm thánh thể trong người nàng thường tự dao động một cách khó hiểu mà không rõ nguyên do. Đêm đến, nàng lại liên tục mơ thấy cùng một giấc mơ kỳ lạ và ám ảnh: một tòa lâu đài cổ xưa nguy nga, tráng lệ lơ lửng giữa hư không vô tận, và bên trong tòa lâu đài ấy là vô số những ánh mắt lạnh lẽo đang chăm chú tìm kiếm, dò xét, như thể đang lùng sục khắp cả trời đất để tìm cho ra tung tích của nàng.

Lâm Thanh trầm ngâm hồi lâu, lòng nặng trĩu. Cậu chợt nhớ lại tấm bia đá khắc bốn chữ nơi Vô Cực cốc năm xưa, nhớ lại cảnh giới Thiên Đạo Vô Cực mà cậu từng thoáng lĩnh ngộ. Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng cậu. Có lẽ chính việc cậu từng chạm tới được cảnh giới tối cao ấy năm xưa đã vô tình kinh động đến những thế lực vượt xa sức tưởng tượng, những kẻ đang ngự trị ở thế giới phía trên kia. Sự bình yên nhỏ bé mà hai người đang nâng niu, e rằng đã sắp đến hồi kết thúc.

Cậu cố gắng trấn an Lý Vân, bảo nàng đừng quá lo lắng, nhưng trong lòng đã âm thầm đề cao cảnh giác đến tột độ. Đêm đó, cả hai người đều khó lòng chợp mắt, họ cùng ngồi sát bên nhau, lặng lẽ lắng nghe tiếng gió hú rít qua các khe núi, trong lòng nặng trĩu những linh cảm bất an về một tương lai mịt mờ.

Sáng hôm sau, khi sương sớm còn chưa kịp tan trên các ngọn cỏ, một người thương nhân tu sĩ quen biết hớt hải tìm đến gõ cửa nhà hai người. Gương mặt ông ta tái mét đi vì kinh hãi, đôi tay còn run rẩy. Ông mang đến một tin dữ chấn động: các tông môn lớn ở vùng Đông Vực vốn phồn thịnh đã đồng loạt bị một thế lực vô danh, mạnh đến mức không thể nào chống cự nổi, thanh trừng sạch sẽ chỉ trong vòng một đêm ngắn ngủi. Kẻ ra tay tàn độc không hề để lại bất kỳ tung tích nào, chỉ để lại một dấu ấn duy nhất khắc giữa trời cao, hình một bánh xe cổ xưa đang chầm chậm quay.

Nghe đến đây, Lâm Thanh nắm chặt nắm tay lại, các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu hiểu rằng, dấu hiệu kỳ lạ trên bầu trời đêm, giấc mơ ám ảnh của Lý Vân, và tin dữ kinh hoàng này đều có mối liên hệ mật thiết với nhau. Sóng gió đã thực sự tái khởi, và lần này, đối thủ có lẽ còn đáng sợ và hùng mạnh hơn tất cả những kẻ thù mà cậu từng đối mặt trước đây cộng lại.