Sống Việt Nam

Chương 46: Bước Chân Đầu Tiên Giữa Biển Sao

Ngọc giản vỡ ra không phải bằng một tiếng nổ, mà bằng một tiếng thở.

Một hơi thở dài, lạnh, cổ xưa, như thể có kẻ nào đó đã nín thở suốt vạn năm trong lòng tấm ngọc lam, nay mới được nhả ra. Luồng sáng lam chói lòa xé toạc màn đỏ máu của Lưu Ly Thành, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Lâm Thanh trông thấy nụ cười ôn hòa trên môi Thành chủ Lưu Ly Thành đông cứng lại — không phải vì đau, mà vì một thứ gần với nỗi sợ mà một Thiên Tiên lẽ ra không bao giờ được phép có.

“Bất khả năng…” Thành chủ lùi lại nửa bước giữa hư không, long bào lưu ly phần phật. “Ngươi… ngươi mở được nó?”

Lâm Thanh không đáp. Bởi vì chính cậu cũng không biết mình vừa mở ra cái gì.

✦ ✦ ✦

Cậu chỉ biết một điều: khi thần thức chạm vào hàng chữ lam nhạt ẩn dưới lớp ký ức của người đã chết, tấm ngọc giản đã tự động cộng hưởng với dấu ấn Vấn Đạo Lệnh nơi đáy tâm hồn cậu. Hai luồng sáng — một lam, một trắng — quấn lấy nhau, và một dòng thông tin cuồn cuộn tràn vào tâm trí cậu, nhiều đến mức cậu không kịp đọc, chỉ kịp cảm nhận: đây là một pháp môn. Không, không phải pháp môn. Đây là một cách nhìn. Một cách nhìn năng lượng Vô Cực mà cả biển sao này, cả Thiên Đình này, đều không muốn ai biết đến.

Bảy đạo linh quang lưu ly xanh biếc từ bảy khối thiên thạch khổng lồ đã lao tới, chỉ còn cách ba người trong gang tấc. Lý Vân hét lên, Cửu Âm chân khí bung ra kết thành một tấm băng phách hộ thân, nhưng nàng biết, cả nàng lẫn Lâm Thanh đều biết — tấm khiên ấy trước đòn của một Thiên Tiên chẳng khác gì tờ giấy trước cơn bão.

“Chàng!” Nàng quay sang, ánh mắt hoảng hốt.

Lâm Thanh nhắm mắt lại.

Trong cái khoảnh khắc mà lẽ ra cậu phải chống đỡ, phải né tránh, phải vùng vẫy, cậu lại nhắm mắt. Bởi vì dòng thông tin từ ngọc giản vừa gào lên trong đầu cậu một câu duy nhất, một câu mà cả đời tu tiên ba cõi chưa ai từng dạy cậu:

Năng lượng Vô Cực không phải để chống. Nó là để dung.

Đạo Dung Hòa của cậu, thứ Đạo cậu ngộ ra nơi Hư Không Tận Đầu, thứ đã hàn gắn ba cõi — bấy lâu nay cậu vẫn dùng nó để “thuần hóa” năng lượng Vô Cực, tức là vẫn coi nó như một con thú hoang cần chế ngự. Nhưng cậu đã sai. Sai từ bước đầu tiên. Vô Cực không phải con thú. Vô Cực là biển. Và người ta không chế ngự biển — người ta học cách trở thành một giọt nước, rồi trở thành cả biển.

Bảy đạo linh quang đập vào tấm băng phách của Lý Vân.

Nhưng chúng không xuyên qua.

Bởi vì ngay khoảnh khắc trước khi chạm, một tầng sáng trắng mỏng như sương đã tràn ra từ thân Lâm Thanh, phủ lên cả ba người. Không phải một tấm khiên. Không có va chạm, không có tiếng nổ, không có lực đối lực. Bảy đạo linh quang lưu ly cuồng bạo, hung hãn, mang theo uy lực của một Thiên Tiên — vừa chạm vào tầng sáng trắng ấy liền như con sông chảy vào đại dương, lập tức tan loãng, hòa vào, biến mất, chẳng để lại một gợn sóng.

Cả biển sao lặng phắc.

✦ ✦ ✦

Thành chủ Lưu Ly Thành đứng chôn chân giữa hư không, đồng tử co rút lại thành hai điểm nhỏ.

Hắn đã sống mấy chục vạn năm. Hắn đã chứng kiến vô số kẻ mở cửa Hư Không, vô số cái gọi là “kỳ tài”, vô số Đạo pháp quái dị. Nhưng chưa bao giờ, chưa một lần nào, hắn thấy một Nhân Tiên — một kẻ mà cảnh giới còn chưa ổn định, khí tức yếu ớt đến mức đáng thương — lại có thể “nuốt” trọn bảy đạo Lưu Ly Thần Quang của hắn mà không hề hấn gì. Không phải chống đỡ. Không phải hóa giải. Mà là nuốt. Như thể lực lượng cả đời hắn tu luyện, đối với thiếu niên kia, chẳng qua chỉ là thêm một ngụm nước cho cái biển của cậu ta.

“Đạo Dung Hòa…” Hắn lẩm bẩm, và lần đầu tiên trong giọng nói ôn hòa ấy có một sợi run rẩy. “Không. Không thể nào. Thứ đó đã bị Thiên Đình xóa sổ từ Kỷ Nguyên trước. Ngươi… ngươi rốt cuộc từ đâu chui ra?”

Lâm Thanh mở mắt.

Ánh mắt cậu lúc này đã khác. Không còn là ánh mắt của một kẻ lưu lạc chân ướt chân ráo, cố thu liễm để sinh tồn. Nó trong veo, sâu thẳm, và bình thản đến đáng sợ — ánh mắt của một người vừa tìm lại được Đạo của chính mình sau khi tưởng đã đánh mất. Cậu nhìn Thành chủ, rồi chậm rãi nói, giọng vang khắp biển sao:

“Ngài hỏi ta từ đâu chui ra. Ta cũng muốn hỏi ngài một câu.” Cậu giơ tấm ngọc giản lên. “Người tu sĩ chết dưới tay thủ vệ của ngài — kẻ mà ngài truy sát tới tận cửa Hư Không — hắn đã thấy cái gì trong Lưu Ly Thành, đến mức thà chết cũng không để tấm ngọc này lọt vào tay ngài? Ngài sợ hai chữ gì, Thành chủ đại nhân?”

Sắc mặt Thành chủ tối sầm lại.

“Giết.” Hắn không quát, chỉ nói một chữ, rất khẽ. Nhưng ngay lập tức, toàn bộ tầng quang màng đỏ máu của Lưu Ly Thành co rút lại, dồn tụ về một điểm phía sau lưng hắn, ngưng kết thành một thanh trường kiếm lưu ly khổng lồ dài cả trăm dặm, treo lơ lửng giữa biển sao. Đây không còn là đòn thăm dò. Đây là sát chiêu của một Thiên Tiên đã quyết diệt khẩu.

✦ ✦ ✦

“Vân nhi.” Lâm Thanh nắm chặt tay Lý Vân. “Bám chặt lấy ta. Đừng buông.”

“Chàng định làm gì?” Nàng cảm nhận được thứ gì đó khác lạ trong giọng cậu — không phải liều lĩnh, mà là một sự chắc chắn kỳ lạ.

“Ta không thắng nổi hắn.” Lâm Thanh nói thẳng, không giấu giếm. “Ở cảnh giới này, ta còn kém hắn quá xa. Nhưng ta vừa hiểu ra một điều.” Cậu ngước nhìn thanh trường kiếm lưu ly đang bổ xuống, và khóe môi cậu nhếch lên. “Ta không cần thắng hắn. Ta chỉ cần dung hòa một thứ — không phải kiếm của hắn, mà là khoảng cách.”

Thanh kiếm lưu ly trăm dặm bổ xuống, mang theo uy thế chẻ đôi cả một vùng biển sao.

Lâm Thanh không né. Cậu vươn tay ra, năm ngón tay xòe rộng, và tầng sáng trắng dung hòa từ thân cậu đột nhiên không phủ ra ngoài nữa, mà quặn ngược vào trong, cuộn lấy chính cậu và Lý Vân. Đạo Dung Hòa, bấy lâu cậu chỉ dùng để hòa năng lượng, giờ lần đầu tiên cậu thử hòa không gian — bởi vì trong dòng thông tin của ngọc giản, cậu đã thoáng thấy: ở Vô Cực, khoảng cách giữa các vì sao cũng chỉ là một dạng năng lượng, và cái gì là năng lượng, cái đó có thể dung.

Thế giới trước mắt hai người vặn xoắn lại.

Thanh kiếm lưu ly bổ vào chỗ họ vừa đứng, chém trúng hư không, xé toạc một vệt rách dài hàng trăm dặm giữa biển sao — nhưng Lâm Thanh và Lý Vân đã không còn ở đó. Thân ảnh hai người nhòe đi, tan vào tầng sáng trắng, rồi biến mất, để lại Thành chủ Lưu Ly Thành đứng trơ giữa hư không, tay vẫn giơ cao, mặt trắng bệch.

“Súc sinh!” Lần đầu tiên hắn mất bình tĩnh, thần thức quét khắp mười phương, nhưng chỉ thấy một vệt dư ảnh mờ nhạt kéo dài về phía sâu thẳm của Tinh Vực Hoang Lương, nơi ngay cả một Thiên Tiên như hắn cũng phải dè chừng. “Truyền lệnh! Toàn bộ thủ vệ, đuổi theo! Sống hay chết, ta phải có tấm ngọc giản đó — nếu để nó tới được Trung Vực, cái đầu của tất cả các ngươi không giữ nổi đâu!”

✦ ✦ ✦

Không ai biết Lâm Thanh và Lý Vân đã trôi bao lâu trong biển sao.

Dung hòa không gian là một canh bạc điên rồ. Lâm Thanh chưa từng làm, chưa từng học, chỉ dựa vào một tia linh cảm từ ngọc giản mà liều mạng thử. Cái giá là ngay khi thoát khỏi Lưu Ly Thành, cậu lập tức mất kiểm soát dòng dung hòa, cả hai bị hất vào một dòng chảy năng lượng cuồng bạo của Tinh Vực, cuốn đi vô định như hai chiếc lá giữa cơn lũ. Lý Vân đã ngất đi từ lâu, gương mặt tái nhợt tựa vào ngực cậu. Lâm Thanh dùng chút Đạo Dung Hòa còn lại bao bọc cả hai, chống chọi với dòng năng lượng đang muốn nghiền nát họ thành cát bụi.

Và trong lúc trôi dạt ấy, cậu bắt đầu đọc.

Đọc dòng thông tin mà tấm ngọc giản đã rót vào đầu cậu. Bây giờ, khi không còn gì để làm ngoài việc sống sót, cậu mới có thời gian sắp xếp lại nó. Và càng đọc, sống lưng cậu càng lạnh.

Đó không phải một công pháp thông thường. Đó là những ghi chép cuối cùng của người tu sĩ đã chết — kẻ mà cậu nhặt được xác nơi biển sao — về một sự thật kinh hoàng của Vô Cực. Rằng cảnh giới của Vô Cực, từ Nhân Tiên, Địa Tiên, Thiên Tiên, Đạo Tiên, cho tới Vô Cực Chân Quân, không phải là con đường tu luyện tự nhiên. Rằng mỗi bậc cảnh giới ấy được thiết kế như những cái rọ — càng lên cao, càng bị Vô Cực Thiên Đình trói buộc chặt hơn vào một thứ gọi là “Đại Đạo Chi Võng”, một mạng lưới vô hình chi phối toàn bộ biển sao. Người tu càng mạnh, sợi dây trói càng sâu, và tới một ngày, Thiên Đình chỉ cần khẽ giật, là có thể thu hoạch toàn bộ tu vi của kẻ đó, biến hắn thành dưỡng liệu.

Còn Đạo Dung Hòa của cậu?

Người tu sĩ đã viết một dòng, chỉ một dòng, nhưng khiến Lâm Thanh run cả người:

“Đạo Dung Hòa là con đường duy nhất không nằm trong Đại Đạo Chi Võng. Bởi nó không chiếm, không đoạt, không trói — nó hòa. Kẻ đi con đường này, Thiên Đình không thể thu hoạch. Vì thế, Thiên Đình đã xóa sổ nó từ Kỷ Nguyên trước. Và vì thế, nếu ngươi đang đọc những dòng này — hãy chạy. Chạy thật xa. Bởi từ giây phút ngươi mở nó ra, cả Vô Cực sẽ săn ngươi.”

Lâm Thanh ngẩng đầu, nhìn vào biển sao vô tận đang xoáy cuồn cuộn quanh mình.

Thì ra là vậy. Thì ra ngay từ giây phút cậu đặt chân vào Vô Cực, cậu đã không phải một kẻ lưu lạc tầm thường. Cậu là thứ mà cả trật tự này muốn xóa bỏ. Đạo Dung Hòa không chỉ là sức mạnh — nó là dị đoan, là mối uy hiếp, là cái gai mà Thiên Đình đã nhổ đi một lần và tưởng đã nhổ sạch.

Cậu cúi xuống nhìn gương mặt đang thiếp đi của Lý Vân. Nàng đi theo cậu, từ ba cõi tới tận đây, chẳng đòi hỏi gì, chỉ để không rời xa cậu. Và giờ, vì cậu, nàng cũng trở thành mục tiêu.

“Không.” Cậu khẽ nói, siết chặt tay quanh nàng. “Ta sẽ không chạy cả đời. Chạy chỉ là bước đầu. Ta sẽ mạnh lên. Mạnh đến mức ngày ta quay lại Lưu Ly Thành, không phải để trốn, mà để hỏi tội.”

✦ ✦ ✦

Dòng năng lượng cuồng bạo cuối cùng cũng dịu đi.

Hai người bị đẩy dạt vào một vùng biển sao tương đối tĩnh lặng — một “vũng lặng” giữa các dòng chảy Tinh Vực, nơi vô số mảnh vỡ của những vì sao chết trôi nổi lững lờ. Không có sinh khí, không có sự sống, chỉ có bóng tối và ánh sáng lạnh lẽo của những ngôi sao xa xăm. Lâm Thanh tìm được một mảnh tinh cầu vỡ đủ lớn để đặt chân, khẽ đặt Lý Vân xuống, rồi ngồi khoanh chân bên cạnh nàng.

Đã đến lúc.

Cậu nhắm mắt, và lần đầu tiên kể từ khi đặt chân vào Vô Cực, cậu không “thuần hóa” năng lượng Vô Cực nữa. Cậu mở lòng ra với nó.

Toàn thân cậu như một cánh cửa từ từ hé mở. Dòng năng lượng Vô Cực cuồng bạo của Tinh Vực — thứ mà bấy lâu cậu vẫn ngăn ở ngoài, chỉ dám dẫn vào từng chút một vì sợ nó xé nát kinh mạch — giờ ào ạt tràn vào cơ thể cậu như thác lũ. Nếu là trước kia, cậu đã nổ tung. Nhưng lần này, Đạo Dung Hòa của cậu không chống lại nó. Cậu để nó tràn vào, để nó chảy khắp châu thân, để nó gào thét, cuồng nộ — rồi từ tốn, nhẹ nhàng, cậu “hòa” lấy từng dòng một, không cưỡng đoạt, không chế ngự, chỉ dẫn dắt chúng như dẫn dắt những dòng sông tìm về biển.

Một cảnh tượng kỳ dị diễn ra trên mảnh tinh cầu vỡ.

Năng lượng Vô Cực trong hàng ngàn dặm xung quanh Lâm Thanh bắt đầu chuyển động, xoáy thành một cơn lốc khổng lồ lấy cậu làm tâm. Những mảnh vỡ tinh cầu trôi nổi bị hút lại, xoay quanh cậu như những vệ tinh. Ánh sáng trắng của Đạo Dung Hòa và ánh sáng ngũ sắc cuồng bạo của Vô Cực quấn lấy nhau, đan xen, rồi dần dần hòa làm một — không còn phân biệt đâu là năng lượng của cậu, đâu là năng lượng của biển sao. Cậu và Vô Cực, trong khoảnh khắc ấy, trở thành một.

Đây mới là bước chân đầu tiên thật sự.

Không phải bước chân qua cổng Lưu Ly Thành. Không phải bước chân đánh bại một Địa Tiên. Mà là bước chân này — bước chân đầu tiên cậu thật sự đứng trên đất Vô Cực với tư cách một kẻ thuộc về nó, chứ không phải một khách lạ chống cự nó. Từ giây phút này, cậu không còn là một Nhân Tiên ba cõi lạc loài giữa biển sao. Cậu là một tu sĩ Vô Cực — theo cách của riêng cậu.

Khí tức trên thân cậu tăng vọt, chạm tới đỉnh Nhân Tiên, rồi dừng lại ngay trước ngưỡng Địa Tiên — một bức tường vô hình mà cậu biết mình cần thêm thời gian, thêm cơ duyên mới vượt qua. Nhưng chỉ riêng việc ổn định hoàn toàn ở đỉnh Nhân Tiên theo cách Vô Cực đã là một bước nhảy vọt. Bây giờ, Đạo Dung Hòa của cậu không còn cần “thời gian tiếp xúc” lâu như trước. Nó đã bắt đầu trở thành bản năng.

Cậu chậm rãi mở mắt, thu cơn lốc năng lượng trở lại. Những mảnh tinh cầu rơi trở về chỗ cũ, lặng lẽ trôi trong bóng tối.

“Vân nhi.” Cậu quay sang, đưa tay vận một luồng Đạo Dung Hòa êm dịu truyền vào thân nàng, dung hòa những dòng Cửu Âm chân khí đang hỗn loạn trong người nàng, giúp nàng dần hồi tỉnh. “Chúng ta còn sống. Và ta… đã tìm được đường rồi.”

Lý Vân khẽ rên, hàng mi run run, rồi từ từ mở mắt. Điều đầu tiên nàng thấy là gương mặt Lâm Thanh — nhưng cậu đã khác. Có một thứ khí độ mới trên người cậu, trầm tĩnh và mênh mông như biển sao, khiến cả nàng cũng thoáng ngẩn ra.

“Chàng… đột phá rồi?” Nàng thì thầm.

“Chưa hẳn.” Cậu mỉm cười. “Nhưng ta đã hiểu Vô Cực. Và một khi đã hiểu, thì mọi cường giả nơi biển sao này, sớm muộn cũng chỉ là những nấc thang dưới chân ta thôi.”

Nàng bật cười, một tiếng cười nhẹ nhõm giữa bóng tối vô tận. Nhưng nụ cười ấy chưa kịp tắt—

—thì cả hai đồng loạt cứng người.

✦ ✦ ✦

Bởi vì trong vùng “vũng lặng” chết chóc, nơi lẽ ra không thể có bất kỳ sinh linh nào tồn tại, một khí tức vừa xuất hiện.

Không phải khí tức truy sát cuồng bạo của thủ vệ Lưu Ly Thành. Không phải sự tham lam tanh tưởi của Huyết Diện Đường. Khí tức này ôn hòa, thanh khiết, thậm chí còn mang theo một hơi ấm dịu dàng khiến người ta bất giác muốn buông lỏng cảnh giác — như ánh nắng đầu xuân giữa một mùa đông dài.

Và chính vì thế, Lâm Thanh lập tức đứng bật dậy, kéo Lý Vân ra sau lưng, toàn thân căng như dây cung.

Bởi vì cậu vừa mới hiểu ra một sự thật của Vô Cực: thứ đáng sợ nhất nơi biển sao này, không phải kẻ giơ đao trước mặt ngươi.

Mà là kẻ mỉm cười, chìa tay ra, và bảo rằng hắn đến để cứu ngươi.

Từ trong bóng tối giữa những mảnh tinh cầu chết, một thân ảnh chậm rãi bước ra. Người ấy khoác một bộ đạo bào trắng tinh không nhuốm một hạt bụi biển sao, dáng vẻ nhã nhặn, gương mặt ôn hòa như một vị công tử thư sinh lạc giữa hư không. Y mỉm cười với hai người, một nụ cười ấm áp, lễ độ, hoàn hảo đến từng nếp gấp.

Chỉ có đôi mắt của y là lạnh. Lạnh như băng vạn năm không tan.

“Hai vị đạo hữu.” Y chắp tay, giọng nói êm như nước chảy. “Tại hạ đã tìm hai vị suốt dọc dòng Tinh Vực. Thủ vệ Lưu Ly Thành đang lùng sục khắp nơi, hai vị lúc này nguy hiểm lắm. May thay tại hạ tới kịp.” Y nghiêng đầu, nụ cười càng thêm dịu dàng. “Tại hạ đến để đưa hai vị tới một nơi an toàn. Xin hai vị… hãy tin tại hạ.”

Trong đầu Lâm Thanh, một hàng chữ máu cũ chợt hiện lên, rõ mồn một, lạnh buốt:

Đừng tin bất kỳ ai. Nhất là những kẻ tự xưng là người dẫn đường.

Và tay áo phải của người áo trắng, giữa cơn “gió” biển sao vốn không hề tồn tại, khẽ phất lên — để lộ, chỉ trong một tích tắc, một huy hiệu thêu chỉ bạc nơi cổ tay. Một huy hiệu mà Lâm Thanh chưa từng thấy, nhưng dấu ấn Vấn Đạo Lệnh trong tâm cậu, lần đầu tiên kể từ khi tới Vô Cực, đột nhiên rùng mình dữ dội, và tự động dịch ra ba chữ khiến máu cậu đông lại:

Vô Cực Thiên Đình.